[Cao H/ Song Tính] Thô Hán Nhặt Về Tiểu Phu Lang – 7. Mở chân cho nam nhân kiểm tra, hắn chỉ nghĩ đến uống nước dâm – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Cao H/ Song Tính] Thô Hán Nhặt Về Tiểu Phu Lang - 7. Mở chân cho nam nhân kiểm tra, hắn chỉ nghĩ đến uống nước dâm

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Vô Pháp Vô Thiên
Edit: Meii Yangg
Tình trạng: Hoàn thành
Editing…
Tag: Cao H, song tính, thô tục, cổ đại,…..
Chàng trai bất nam bất nữ xinh đẹp Nguyên Nhiên xuyên về cổ đại, sau khi được nam nhân mạnh mẽ và thô lỗ Chu Hữu Hành cứu giúp…

#caoh
#cổđại
#sinhtử
#songtính
#thôtục
#xuyên

Một giây, hai giây… Hai người tựa hồ bị đóng băng, không ai động đậy, đều cứng đờ tại chỗ.

Mãi cho đến khi một cơn gió thổi qua người Nguyên Nhiên, mang theo cảm giác ớn lạnh, Nguyên Nhiên mới nhận ra, vội vàng ôm thùng quay lại. Chu Hữu Hành đứng ở cửa cũng khó khăn rút khỏi sự kích thích thị giác, vội vàng đóng cửa cánh đã hé mở lại.

Trong cửa, Nguyên Nhiên bất đắc dĩ ôm mình, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp đỏ bừng xấu hổ.

Ngoài cửa, Chu Hữu Hành cuối cùng cũng tiêu hóa được hình ảnh mỹ nhân đang tự thẩm du, giọng khàn khàn, khó khăn nói: \”Nhiên ca nhi, ngươi đừng tức giận, ta thật sự không cố ý mở cửa nhìn ngươi tắm, ta chợt nhớ ra ở nhà còn có đậu tắm, đặc biệt tìm cho ngươi, muốn gõ cửa nhưng lại không khống chế được sức lực của mình…\”

Nguyên Nhiên cắn môi.

Cậu thực sự không tức giận như Chu Du Hành nghĩ.

Xin người, cậu là một con người có tư duy mới xuyên việt từ thế kỷ 21. Ngoại trừ khe hở nhỏ và bộ ngực hơi phồng ra, cậu giống hệt một người đàn ông.

Ở thời hiện đại, đặc biệt là ở các nhà tắm phía Bắc, việc nam giới khỏa thân quay mặt vào nhau là điều bình thường.

Hơn nữa, kỳ thật cậu còn có một việc cần Chu Hữu Hành giúp đỡ.

Chu Hữu Hành giải thích ngoài cửa vẫn xong im lặng chờ đợi phản ứng của Nguyên Nhiên. Bất kể Nguyên Nhiên mắng hay đánh hắn, hắn đều sẵn sàng tiếp nhận, nhưng hắn sợ Nguyên Nhiên sẽ im lặng không nói.

Chu Hữu Hành cảm thấy cổ họng đau rát: \”Nhiên ca nhi, nếu ngươi giận ta thì có thể đánh hoặc mắng ta, nhưng ngươi có thể đừng phớt lờ ta được không. Nhiên ca nhi, đừng ghét ta.\”

Nguyên Nhiên im lặng mím môi, cuối cùng nói: \”Chu Hữu Hành, ngươi có chắc sau khi thành thân sẽ đối xử tốt với ta không?\”

Chu Hữu Hành vội vàng nói: \”Ta hứa! Nhiên ca nhi, nếu ngươi không tin, ngày mai ta sẽ dẫn ngươi đi viết giấy làm chứng. Nếu sau khi chúng ta thành thân ta đối xử tệ với ngươi, ngươi có thể nhờ trưởng thôn đưa người đến, đánh gãy chân ta. Ta sẽ không có ý kiến gì, cũng sẽ không phản kháng.\”

Nguyên Nhiên băn khoăn: \”Sao không phải nếu ngươi đối xử tệ với ta, ta có thể đuổi ngươi ra khỏi nhà, sau đó tìm một người đối xử tốt với ta?\”

Giọng nói của Chu Hữu Hành nghèn nghẹt, nghe như một con chó lớn vô cùng oan ức: \”Nhiên ca nhi, ta thật sự sẽ đối xử tốt với ngươi, ngươi không được tìm người khác. Đời này ta cũng sẽ không bao giờ hòa ly với ngươi.\”

Nguyên Nhiên không nói có hay không, chỉ bảo: \”Mở cửa đi vào.\”

Chu Hữu Hành sửng sốt, nghi ngờ lỗ tai mình có vấn đề: \”Nhiên ca nhi, bây giờ cho ta vào sao?\”

Nguyên Nhiên nhẹ nhàng hừ một tiếng: \”Ta mời ngươi vào thì vào, không vào cũng đừng hối hận.\”

Lời này vừa nói ra, Chu Hữu Hành lập tức mở cửa đi vào. Khi nhìn thấy bóng dáng trắng trẻo của Nguyên Nhiên đang ngồi xổm quay lưng về phía mình, hắn cứng ngay lập tức. Cho dù lúc này lại bị đuổi ra ngoài, hắn cũng không ra đâu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.