[Cao H/ Song Tính] Thô Hán Nhặt Về Tiểu Phu Lang – 5. Quần áo dính tinh dịch, yếm nhỏ không che được vú – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Cao H/ Song Tính] Thô Hán Nhặt Về Tiểu Phu Lang - 5. Quần áo dính tinh dịch, yếm nhỏ không che được vú

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Vô Pháp Vô Thiên
Edit: Meii Yangg
Tình trạng: Hoàn thành
Editing…
Tag: Cao H, song tính, thô tục, cổ đại,…..
Chàng trai bất nam bất nữ xinh đẹp Nguyên Nhiên xuyên về cổ đại, sau khi được nam nhân mạnh mẽ và thô lỗ Chu Hữu Hành cứu giúp…

#caoh
#cổđại
#sinhtử
#songtính
#thôtục
#xuyên

Tầng tầng lớp lớp quần áo, dù là của Nguyên Nhiên hay của Chu Hữu Hành khoác lên người cậu thì phần gần giữa chân Nguyên Nhiên đều ẩm ướt.

Lại nhìn Chu Hữu Hành, chiếc quần ngoài cũng không che được quần trong ướt sũng lộn xộn, như đang vẽ bản đồ. Đặc biệt ở vùng đũng quần, cành cây còn chưa ngoan ngoãn mà còn độn cao thành một chiếc lều, sau khi vải bị thấm ướt, nó còn nặng nề và ôm sát hơn, mơ hồ khắc họa hình ảnh một cành cây uy nghiêm.

Nguyên Nhiên ban đầu còn không nhận ra đó là nước gì, ngơ ngác vặn vẹo người nhìn trái nhìn phải, sau đó giữa hai chân cử động lại có cảm giác ươn ướt đọng lại, giống như có thứ nước dính nào đó ướt ướt khô lại, rồi lại dính ướt.

Nhớ lại nửa sau của \”thí nghiệm\” xem Chu Hữu Hành có phải là khoe khoang hay không, nguyên nhân gây ra vết nước đột nhiên trở nên rõ ràng.

Nguyên Nhiên:! ! ! Mặt đỏ đến mức bùng nổ.

Phản ứng đầu tiên của Nguyên Nhiên là khoanh chân khom người xuống, hai tay chụm lại che đậy khu vực đó, thấp giọng kêu lên: \”A!\”

Xấu hổ quá!

Phần dưới gần như đã bị che lại, nhưng động tác lớn như vậy, mấy lớp vải đang quấn tùy ý bung ra, cổ áo trượt xuống treo trên cánh tay, thứ duy nhất còn dính lại chính là cái yếm có hoa nhỏ màu đỏ nền màu xanh lá cây.

Nguyên Nhiên:! ! ! ! ! Thà chết còn hơn!

Cậu vừa xấu hổ vừa tức giận muốn chết, hai mắt đỏ như son.

Cũng may Chu Hữu Hành lúc này còn làm người, không nhìn cậu vật lộn nữa, sải bước lại gần, nhấc lên quần áo bị trượt xuống, trong tay nắm chặt cổ áo Nguyên Nhiên, giống như đang nắm một con gà con vậy.

Cảm giác được cổ mơ hồ có chút ngạt thở, Nguyên Nhiên: Cảm giác an toàn chết tiệt.

\”Khụ khụ!\” Nguyên Nhiên bởi vì bị siết cổ mà cổ họng ngứa ngáy, ho khan hai tiếng.

Chu Hữu Hành hoảng hốt, dùng tay kia vỗ nhẹ lưng cậu như một chiếc quạt đuôi mèo lớn, lo lắng hỏi: \”Nhiên ca nhi, ngươi không sao chứ? Ngươi có muốn uống nước không? Sao đột nhiên lại ho…\”

Trong lúc nhất thời, Chu Hữu Hành nghĩ đến mấy loại khả năng, tại vì Nguyên Nhiên trên đường trốn chạy lại mắc phải bệnh của người khác, hay là trên đường về nhà gió lạnh thổi qua, hoặc do quần áo mặc quá mỏng…

Chỉ là hắn chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ là người không biết nặng nhẹ.

Nguyên Nhiên đã ho đến đỏ mặt, bị bàn tay không khống chế của người đàn ông vỗ một cái, cậu cảm thấy mình cách cái chết không xa.

Vì mạng sống của mình, Nguyên Nhiên ép mình nhịn xuống cơn ho, chật vật nói: \”Buông ra… buông ra…\”

Chu Hữu Hành thính tai, dễ dàng nghe được lời Nguyên Nhiên nói, lập tức tay nhanh hơn não buông ra.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.