BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Vô Pháp Vô Thiên
Edit: Meii Yangg
Tình trạng: Hoàn thành
Editing…
Tag: Cao H, song tính, thô tục, cổ đại,…..
Chàng trai bất nam bất nữ xinh đẹp Nguyên Nhiên xuyên về cổ đại, sau khi được nam nhân mạnh mẽ và thô lỗ Chu Hữu Hành cứu giúp…
#caoh
#cổđại
#sinhtử
#songtính
#thôtục
#xuyên
Sau khi được sự cho phép, Chu Hữu Hành không nhịn được nữa, hắn cởi thắt lưng, thò tay vào háng, ôm lấy người anh em đang trướng đau của mình để an ủi.
Trong phòng im lặng, tiếng gầm gừ và xột xoạc của người đàn ông đặc biệt rõ ràng, Nguyên Nhiên cắn môi, kẹp chặt chân, cảm thấy có chút khó chịu.
Tất cả đều là lỗi của người đàn ông này, làm việc đó còn phát ra âm thanh không rõ ràng, làm bộc lộ cảm xúc của cậu.
Nhưng cậu muốn giữ thể diện nên không thể trực tiếp đưa tay vào an ủi như hắn, chỉ có thể nhẹ nhàng kẹp chân lại để giảm bớt cơn ngứa.
\”Nhiên ca nhi…Nhiên ca nhi…ngươi thơm quá… đậu tắm cũng thơm quá…\”
Cậu không biết người này đang làm gì, càng ngày càng gần mình, âm thanh càng ngày càng lớn, xua đi tất cả những cơn buồn ngủ trong Nguyên Nhiên, chỉ còn lại dục vọng đang gặm nhấm xương cốt, cào xé trái tim cậu.
Nguyên Nhiên bất đắc dĩ thúc giục: \”Mau lên.\”
Chu Hữu Hành thanh âm khàn đặc, toàn thân từ trên xuống dưới căng thẳng, hắn cầm thằng em thật lớn trong lòng bàn tay thô ráp, nhanh chóng xoa xoa: \”Nhiên ca nhi… Ta cũng muốn… Nhưng dù ta có cố gắng thế nào đi chăng nữa cũng không bắn ra được… Cứ thiếu cái gì đó……\”
Như để chứng minh lời nói của mình là đúng, năm phút nữa lại trôi qua, Chu Hữu Hành bé nhỏ vẫn ngẩng cao đầu như nấm tràn đầy sinh lực.
Nguyên Nhiên suýt chút nữa cắn môi, thanh âm dao động: \”Ngươi tự nghĩ biện pháp.\”
Chu Hữu Hành lúc này đang vội vã, trán toát mồ hôi, gió lạnh vừa thổi qua, hắn liền cảm thấy vừa nóng vừa lạnh, một thế giới băng và lửa khiến hắn cảm thấy khó chịu.
\”Nhiên ca nhi, ngươi để ta chạm vào ngươi nhé? Ta hứa, sẽ không thật sự làm gì đâu, chỉ sờ sờ một chút tìm cảm giác thôi.\”
Sợ Nguyên Nhiên tức giận, Chu Hữu Hành yết ớt trầm thấp nói ra biện pháp này, nhưng hắn không biết, khi Nguyên Nhiên nghe được lời hắn nói, trong đầu tựa như có một hình ảnh, giữa hai chân căng trướng khó chịu, nước chảy nhiều hơn.
Im lặng vài giây, Nguyên Nhiên nhẹ giọng nói: \”Vậy thì sờ đi.\”
Trong bóng tối, đồng tử của Chu Hữu Hành giãn ra, như không tin vào những gì mình nghe thấy: \”Nhiên ca nhi, ngươi thực sự đồng ý để ta chạm vào ngươi sao?\”
Nguyên Nhiên hừ nhẹ một tiếng, có chút ngượng ngùng.
Giây tiếp theo, người đàn ông vội vàng cởi quần, ở trần chui vào chăn của Nguyên Nhiên, nằm nghiêng ôm cậu vào lòng, đầu gối của hai người hơi cong, vòng cung trên cơ thể vừa khít với nhau, giống như sinh ra dành riêng cho nhau.
Bản năng đàn ông thúc đẩy Chu Hữu Hành.
Hắn bắt chéo tay của Nguyên Nhiên, một tay nắm lấy vú mềm nhào nặn nó, cây gậy ở phía dưới cơ thể có thể tìm đúng vị trí với quy đầu ngẩng lên mà không cần bất kỳ sự trợ giúp nào, đâm thẳng vào giữa hai chân của Nguyên Nhiên, cách lớp vải và chà xát qua lại.
\”Ừm……\”
Nguyên Nhiên kích động đến mức cắn môi cũng không thể ngăn được tiếng rên thoát ra ngoài.
Giọng rên nhỏ nhẹ khơi dậy thú tính của Chu Hữu Hành, tay hắn xuyên qua cổ áo rộng, tìm đến đầu vú, dùng đầu ngón tay xoa bóp.
Bộ ngực xinh đẹp của Nguyên Nhiên bị lòng bàn tay người đàn ông cẩn thận chơi đùa như những chiếc quạt lá cọ, từng đợt cảm giác thô ráp và ngứa ngáy từ đầu ngực lan ra khắp cơ thể, cậu không nhịn được mà khẽ di chuyển mông qua lại, hùa theo hành động của người đàn ông.
Bối rối và mê đắm, đây chính là hình ảnh chân thực nhất trong căn gạch xanh ở thời điểm hiện tại.
Dần dần, người đàn ông không còn hài lòng với việc chỉ chạm vào ngực nữa, hắn dùng đôi bàn tay to lớn mở chiếc áo khoác duy nhất của Nguyên Nhiên, đẩy chiếc quần rộng thùng thình xuống, nhét phần quy đầu to lớn vào ống quần của Nguyên Nhiên, cùng đoá hoa nhỏ đang rỉ nước tiếp xúc gần gũi.
Cùng lúc đó, lòng bàn tay to lớn của hắn cũng hướng xuống dưới, bốn ngón tay ấn vào lồn nhỏ của Nguyên Nhiên, xoa xoa xoay tròn, trêu chọc lồn nhỏ tiết ra nhiều mật hơn.
Tiếng nước nhớp nháp vang lên cùng tiếng quần áo xột xoạt, góp phần tô điểm thêm nét xuân cho đêm lạnh đầu xuân này.
Để không tỏ ra thiên vị, Chu Hữu Hành một tay nghịch lồn nhỏ, một tay nắm cặc nhỏ.
Thân thể Nguyên Nhiên nhạy cảm đến mức không chịu nổi cách chơi của Chu Hữu Hành, cậu phun mấy cái vào tay Chu Hữu Hành, cặc nhỏ giữa hai chân cũng bị chất lỏng làm ướt đẫm.
Cậu xuất tinh và phun nước cùng lúc, khiến Chu Hữu Hành còn non kinh nghiệm phải ngạc nhiên.
\”Nhiên ca nhi, ngươi thật tuyệt.\”
Nguyên Nhiên thút thít, những giọt nước mắt sinh lý bị người đàn ông ép chảy ra khỏi mắt.
Lúc này còn được khen ngợi bởi một người đàn ông có thể hạ gục kẻ biến thái chỉ bằng một cú đấm.
\”Nhiên ca nhi đã phun rồi, ta phải nỗ lực hơn mới được.\”
Giọng nói của Chu Hữu Hành trở nên khàn khàn, cặc của hắn từ cọ xát vào mông Nguyên Nhiên chuyển sang thúc, quy đầu phía trước đẩy vào hạt đậu khi lộ ra của Nguyên Nhiên ẩn trong cánh hoa.
Trong chặng nước rút cuối cùng, người đàn ông không ngừng gọi tên Nguyên Nhiên với vẻ trìu mến.
Sau một cú đẩy nhanh, Chu Hữu Hành cũng xuất tinh, bắn hết trên giường của Nguyên Nhiên.
Hai người giữ tư thế ôm không thay đổi, cả hai đều run nhẹ hoặc nặng nề, hơi thở trong trẻo và nặng nề đan xen, đồng thời trong lòng thở dài, hóa ra tình yêu là một thứ sảng khoái và dễ gây nghiện như vậy.
Nguyên Nhiên nhanh chóng ngủ thiếp đi trong vòng tay nóng bỏng của Chu Hữu Hành, Chu Hữu Hành lau chùi phần dưới cơ thể cậu cũng không tỉnh lại.
Trải qua lần trải nghiệm này, hai người tự nhiên ngủ chung giường.
Rốt cuộc chăn của Nguyên Nhiên đã nát đến mức không còn giống chăn bông nữa, dày, mỏng, trắng, trong, đủ loại chất lỏng phun vào, khiến chăn bông trở nên hỗn loạn.
Khi dọn dẹp giường, nhìn thiếu niên tuấn tú quần áo xộc xệch, ngửi thấy mùi tanh ngọt nồng nặc, cặc của Chu Hữu Hành lại cương cứng, cuối cùng cũng là dựa vào ý chí của mình mà nghiến răng thu dọn mọi thứ.
Để bù đắp cho bản thân, Chu Hữu Hành ôm mặt đối mặt với Nguyên Nhiên, thọc cây gậy cứng vào giữa chân Nguyên Nhiên, sau đó vừa đau vừa thỏa mãn mà chìm vào giấc ngủ.
Chu Hữu Hành ngơ ngác tự an ủi mình, nếu phải chịu đựng thêm vài ngày nữa, hắn có thể ép Nhiên ca nhi làm với mình cho đến khi mặt trời, mặt trăng mờ tối mới thôi, làm hàng ngày cho đến khi gà gáy chó sủa, hắn mới ngừng làm việc đó.