[ Cao H – Hoàn ] Sắc Màu Hôn Nhân – Chương 46: Thỏa thuận ly hôn (1) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[ Cao H – Hoàn ] Sắc Màu Hôn Nhân - Chương 46: Thỏa thuận ly hôn (1)

BẠN ĐANG ĐỌC

Thích cuộc sống hôn nhân tuổi trung niên bình yên motip nông thôn, đàn ông thô kệch, cô gái mềm mại đầy thịt mà còn có nội dung thì vô đọc ◖⁠⚆⁠ᴥ⁠⚆⁠◗
Tác giả: A Hoa
Editor – Beta: Cherry Lattice Linh
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE

#18
#19
#1v1
#21
#baby
#camanh
#caoh
#dothi
#happy
#hhhh
#hiendai
#hvan
#hài
#hệ
#iuiuiu
#langman
#ngontinh
#ngọt
#nongthon
#quế
#thitvan
#trungnien
#truyệnh
#vợchồng

Editor: TLinh Beta: Amouriel – Linh

Cảm giác bình tĩnh và kỳ lạ như vậy kéo dài cho đến tối.

Giang Ninh đặt một chiếc bánh kem trái cây ở cửa hàng bánh ngọt, làm nó thành một hình con vật dễ thương để phù hợp với trẻ em.

Chu Điềm là người hạnh phúc nhất.

Cô bé vội vàng cắm rồi thắp nến, còn lấy chiếc mũ vương miện nhỏ mà tiệm bánh ngọt tặng tự tay đội lên đầu Chu Liệt, sau đó che miệng, cười haha.

Anh đẹp trai bình tĩnh cùng với chiếc mũ giấy đơn sơ, vừa hài hòa vừa thú vị.

Giang Ninh nhìn thoáng qua, cũng mỉm cười theo.

Ánh mắt của cô dừng trên mặt Chu Liệt một lúc lâu

Trong phòng tắt đèn.

Ánh nến vàng ấm áp tỏa sáng trên khuôn mặt của mọi người. Bọn họ vây quanh Chu Liệt, vui vẻ hát bài chúc mừng sinh nhật.

Từ sáng sớm Chu Liệt vẫn quan sát Giang Ninh, cảm giác lo sợ bất an trong lòng anh vẫn chưa từng biến mất.

Nhưng Giang Ninh biểu hiện rất bình thường.

Khuôn mặt trắng nõn mềm mại nở nụ cười dịu dàng, trong đôi mắt hiện lên vui vẻ. Cô thậm chí còn không còn ngơ ngác như trước.

Đây rõ ràng là một chuyện tốt.

Nhưng Chu Liệt có một dự cảm, như chuyện có chuyện quan trọng gì đó đang vỡ ra trở nên sắp đổ bể

\”Chúc bố sinh nhật vui vẻ ~ chúc bố sinh nhật vui vẻ ~\”

Hát xong bài chúc mừng sinh nhật, Chu Điềm háo hức muốn thổi nến.

Nhưng cô bé đã kìm nén được.

Bởi vì mẹ đã dặn, hôm nay người sinh nhật là bố, phải để cho bố thổi nến.

Chu Điềm nín thở, không nhúc nhích. Chỉ có đôi mắt to kia đang đảo qua đảo lại.

Giang Ninh liếc nhìn cô bé một cái, không nhịn được cười ra tiếng.

Cô thúc giục Chu Liệt: \”Ước nguyện rồi mau thổi nến đi anh, Điềm Điềm không thở nổi kia kìa.\”

Giang Hành cũng nói: \”Nhanh lên đi bố, bố nhanh chút.\”

Lần này quyền được thổi ngọn nến ước nguyện cuối cùng trở về trên người Chu Liệt.

Anh nhắm mắt lại và cầu nguyện một điều ước, sau đó nhẹ nhàng thổi tắt ngọn nến.

Xung quanh đột nhiên chìm vào bóng tối.

Nụ cười trên mặt Giang Ninh nhanh chóng biến mất trong bóng tối vài giây.

Sau khi đèn bật sáng.

Cô vẫn khẽ nhếch khóe miệng như cũ, dường như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Ăn bánh sinh nhật một nửa, còn lại để một nửa

Giang Ninh không cho hai đứa trẻ ăn quá nhiều đồ ngọt, đặc biệt là sắp đến giờ đi ngủ.

Một nửa số bánh còn lại được đặt vào trong tủ lạnh

Bởi vì hôm nay là sinh nhật Chu Liệt, Giang Ninh bảo anh ngồi trên sô pha xem TV, cô vội vàng chăm sóc hai đứa nhỏ tắm rửa rồi đi ngủ.

Ánh mắt đen láy của Chu Liệt dõi theo bóng dáng bận rộn của Giang Ninh.

Tim anh đập loạn xạ rất mạnh.

Giang Ninh mất rất nhiều công sức mới dỗ Giang Hành và Chu Điềm lên giường, nhẹ nhàng đọc truyện cổ tích.

Chu Điềm kéo chăn bông nhỏ, chớp chớp đôi mắt to đen nhánh, vẫn còn nhớ hương vị ngọt ngào của bánh ngọt.

Cô bé không nhịn được mà nói: \”Nếu như bố con tổ chức sinh nhật mỗi ngày thì ngày nào con có bánh để ăn rồi.\”

Ngược lại Giang Hành. Cậu bé buồn không lên tiếng, nhưng là người nhạy cảm nhất.

Giang Hành nhìn Giang Ninh hỏi: \”Mẹ ơi, khẩu vị của mẹ không tốt sao? Sao mẹ chỉ ăn một chút vậy ạ\”

Bữa tối ăn một chút, bánh kem cũng chỉ ăn một miếng.

Giang Ninh kinh ngạc giật mình, ổn định tinh thần rồi nói: \”Mẹ không đói, cho nên ăn không nhiều lắm. Ngủ đi con~\”

Lúc Giang Ninh từ phòng trẻ con đi ra, Chu Liệt đã về phòng ngủ.

Phòng khách tối đen như mực. Chỉ có một gian phòng bên cạnh, lộ ra một ánh sáng nhàn nhạt.

Lúc cô bước vào, Chu Liệt đang đứng trước bàn trang điểm.

Đôi mắt đen của anh khẽ rũ xuống, nhìn bàn trang điểm trở nên trống rỗng, dự cảm xấu trong lòng không ngừng tăng lên.

Chu Liệt nghe thấy tiếng bước chân của Giang Ninh, vội vàng nói: \”A Ninh, anh vẫn chưa đi tắm, anh đi tắm trước đây.\”

Nói xong người muốn đi vào phòng tắm, nhưng ngay cả quần áo để thay cũng không lấy, vội vội vàng vàng muốn đi

Giang Ninh nhìn bóng dáng Chu Liệt

Cô lên tiếng: \”A Liệt, chúc anh sinh nhật vui vẻ.\”

Chu Liệt không quay đầu, chỉ bước chân dừng lại.

Anh trả lời: \”À, em đã nói rồi mà.\”

Giang Ninh gật đầu.

Phải, cô đã nói rồi.

Hơn nữa đã nói nhiều lần.

Nhưng không sao cả.

Có một chuyện mà cô chưa bao giờ nói.

Giang Ninh nói: \”Em đã chuẩn bị một món quà sinh nhật cho anh\”

Chu Liệt biết, anh không tránh được.

Anh xoay người, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn khuôn mặt Giang Ninh, thấp giọng hỏi: \”Quà gì vậy em.\”

Ánh đèn chiếu lên mặt Giang Ninh. Vẻ mặt của cô lạnh nhạt, giọng nói cũng nhẹ nhàng.

Giang Ninh đi về phía trước, đi đến bên cạnh bàn trang điểm mà Chu Liệt vừa rồi vẫn nhìn chằm chằm.

Cô mở ngăn kéo ra và lấy ra một tài liệu từ bên trong.

Khá dày, tầm mười trang. Được đóng gói cẩn thận, tất cả đều là văn bản.

Giang Ninh đưa cho Chu Liệt

\”Là cái này.\”

Chu Liệt còn chưa đưa tay, đôi mắt anh đã nhìn thấy bốn chữ \”Thỏa thuận ly hôn\” chói mắt.

Anh hung hăng cắn chặt răng.

Giang Ninh giương mắt nhìn anh, bình tĩnh nói: \”A Liệt, chúng ta ly hôn đi.\”

Cô muốn trả lại tự do cho Chu Liệt.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.