BẠN ĐANG ĐỌC
Thích cuộc sống hôn nhân tuổi trung niên bình yên motip nông thôn, đàn ông thô kệch, cô gái mềm mại đầy thịt mà còn có nội dung thì vô đọc ◖⚆ᴥ⚆◗
Tác giả: A Hoa
Editor – Beta: Cherry Lattice Linh
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE…
#18
#19
#1v1
#21
#baby
#camanh
#caoh
#dothi
#happy
#hhhh
#hiendai
#hvan
#hài
#hệ
#iuiuiu
#langman
#ngontinh
#ngọt
#nongthon
#quế
#thitvan
#trungnien
#truyệnh
#vợchồng
Editor: TLinh Chang – Beta: Amouriel, Linh
Kể từ ngày hôm đó.
Lúa trên ruộng còn chưa cắt xong, Chu Liệt không cần ra ngoài nữa.
Giang Ninh hỏi anh tại sao.
Chu Liệt nói, anh mệt, những người khác cũng biết mở máy cắt lúa, không nhất định lúc nào phải có anh.
Giang Ninh như suy nghĩ gì đó gật đầu, cũng không nói gì.
Gần đây Chu Liệt làm việc rất vất vả, cả người đều gầy đi, nghỉ ngơi vài ngày cũng tốt.
Nghĩ đến điều này.
Người vui vẻ nhất không ai khác đó là Chu Điềm.
Chỉ cần Chu Điềm bỏ lỡ giờ đi học mẫu giáo, hận không thể dính vào người Chu Liệt.
Ngay cả sau giờ tan học, cô bé cũng phải ngồi trên vai Chu Liệt.
Giang Hành cũng rất vui vẻ.
Bởi vì không bị Chu Điềm theo đuôi, cậu bé có thể ra ngoài chơi cùng mấy thằng nhóc hàng xóm đánh bi, ai bảo bé gái đều không thích chơi cái này chứ.
Giang Ninh thì…
Cũng rất vui vẻ.
Dù sao giặt quần áo nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, sửa sang việc nhà, tất cả đều là Chu Liệt lo hết.
Ngay cả đứa trẻ cũng không cần cô trông nom nữa.
Cô có một thời gian rảnh rỗi, sao cô có thể không hạnh phúc chứ?
Giống như… Có thêm một người trong gia đình này.
…
Mùa thu trôi qua, thời tiết trở lạnh rất nhanh.
Sau cơn mưa một thời gian, nhiệt độ trời giảm đột ngột.
Giang Ninh rảnh rỗi ở nhà mấy ngày, cuối cùng dự định đi ra ngoài.
Cô đứng trước tủ quần áo, nhìn quần áo chất đầy trong tủ, lấy ra vài bộ đặt lên giường bên cạnh.
Trên khuôn mặt trắng nõn, khẽ cau mày.
Nhìn quần áo chất đống như một ngọn núi, cô không chọn được bộ nào hợp.
Chu Liệt từ bên ngoài về nhà, vừa vặn nhìn thấy một màn này.
Anh quét đôi mắt đen láy xung quanh, nhìn cảnh tượng trong phòng rồi hỏi: \”Em muốn đi ra ngoài sao?”
Giang Ninh nghe thấy tiếng anh bước vào cửa.
Trong tay cô cầm hai chiếc váy so sánh, nhìn vào gương, đầu cũng không quay đầu lại nói.
“Em muốn đi dạo phố với A Thanh, có thể ở bên ngoài ăn cơm trưa nữa, buổi trưa anh không cần chờ em về đâu.”
A Thanh là chị em cùng thôn của Giang Ninh, cũng là một trong số ít những người bạn tốt.
Chu Liệt nghe xong, ánh mắt trầm xuống, rồi nhìn chằm chằm Giang Ninh một lúc.
Cuối cùng im lặng rời đi.
Chờ tầm mắt Chu Liệt biến mất, Giang Ninh thở dài một hơi, ngón tay dùng sức nắm lấy quần áo.