Lục Vũ Hạo, ngày mai là cậu phải sang Mỹ rồi. Tớ chẳng biết phải nên nói như thế nào… Thực ra, ngay bây giờ tớ đang viết những dòng này nhưng tớ vẫn không biết là thư này có nên đưa cậu hay không…
Lục Vũ Hạo, bình thường, nếu tớ làm gì thì cậu làm theo tớ, cũng như là cậu làm gì thì tớ cũng làm theo, đã từ lúc nhỏ chúng ta luôn bên nhau, gắn kết, giống nhau… Nhưng lần này, tớ lại không thể theo cậu qua Mỹ học. Cậu biết đó, anh hai từ nhỏ đã theo ông ngoại, chỉ còn tớ và anh cả nhưng anh cả lại đi theo ba tớ học kinh doanh nên bây giờ tớ chỉ có thể ở lại học y với ông nội. Có lẽ chúng ta phải xa nhau một khoảng thời gian dài, dài nhất từ trước đến nay…
Và… trong khoảng thời gian dài này, tớ sẽ rất nhớ cậu. Nhớ đến như không phải bình thường hai ba ngày tớ không gặp cậu mà nói nhớ lắm, mà nói nhớ đến đau lòng khi thời gian chúng ta phải xa nhau có lẽ sẽ lên đến vài tuần, vài tháng, một năm cũng có thể hai, ba năm…
Trong khoảng thời gian dài như này mà không có cách nào bộc bạch với cậu, trong lòng tớ chắc sẽ điên mất!
Nên là bây giờ, tớ muốn nói với cậu điều này.
Lục Vũ Hạo, tớ thích cậu! Tớ thích cậu, thích cậu từ lúc nào mà chẳng hay rồi!
Chúng ta sinh ra cùng ngày, cùng tháng, cùng năm, chỉ cách có vài giờ. Chúng ta gắn kết với nhau, chúng ta luôn bên nhau, yêu thương, săn sóc, bảo vệ lẫn nhau. À không, phải nói là cậu luôn chăm sóc và bảo vệ tớ mới đúng chứ! Chúng ta đều gọi ba mẹ đối phương mà ba mẹ. Khoảng thời gian trước cách đây vài tháng đổ lui, có lẽ là đầu óc tớ có chút ngu ngốc, luôn nghĩ chúng ta mặc dù không phải là anh em như hai anh của tớ nhưng lại cũng phần nào đó gắn bó ruột thịt nên tình cảm của tớ đối với cậu, tớ còn tưởng là tình cảm anh em!
Đến gần đây, tớ được Y Y đưa cho một cuốn tiểu thuyết ngôn tình. Trong cuốn tiểu thuyết nói, thích một người, yêu một người là khi người đó luôn chiếm giữ lòng bạn, người đó sẽ luôn ở trong tâm trí của bạn, hiện hữu mãi mà không dứt, đối với từng hành đồng, cử chỉ của người đó bạn luôn cảm giác như trái tim của mình như bị người đó nắm trong tay mà xoa bóp, ấm áp, mềm mại, rung động, như ăn phải kẹo ngọt, hay ngửi thấy mùi hương ngọt ngào mà thanh mát của hoa lavender qua từng đợt gió nhẹ nhàng.
Và có lẽ, tớ chính là được tắm từng đợt gió xuân thơm ngát ấy từ cậu! Từng cử chỉ, hành động, lời nói của cậu đều làm con tim tớ như muốn chạy theo cậu, bám mãi không dứt!
Cậu đối với tớ, luôn có cái gì chơi hay cậu lại cho tớ hay có gì ngon cậu lại ân cần đút cho tớ ăn, hoặc là tớ bị ức hiếp, cậu lại bảo vệ, chăm sóc tớ.
Cậu mang đồ ăn đến cho tớ, ân cần từng chút:\”Ăn cái này đi! Cái này ngon!\”, tớ không muốn ăn: \”Ăn đi! Ăn xong rồi cậu lại càng dễ thương như công chúa!\”
Tớ bị thương, \”Không sao! Không đau, không đau! Tớ thổi, tớ thổi!\”, \”Lên đây! Tớ cõng cậu!\” Cậu lại cõng tớ trên chiếc lưng ấm áp, có thể giữ tớ đằng sau.
Tớ bị ức hiếp: \”Cậu ngồi đây! Tớ đến đánh bọn nó! Đánh xong bọn nó tớ mua kẹo cho cậu ăn! Ngoan! Thương!\”
Tớ mắc lỗi: \”Đâu có gì đâu! Chỉ là một cái lỗi nhỏ! Sau này vẫn có thể kiếm tiền được! Không kiếm được thì tớ nuôi cậu!\”