Lúc Lục Vũ Hạo mở cửa đi vào phòng bệnh của Lâm Bội Bội là Đường Song Y đang ngồi trên chiếc giường lớn với cô, ôm một quyển album ảnh ảnh chụp chung của tụi cô và trên bàn có thêm chụp cưới to dày của cô ấy và Đông Phương Thiên Hàn cùng với album ảnh lễ đính hôn của cô cùng anh.
Anh đặt đồ ăn đem tới lên bàn rồi lặng lẽ ngồi xuống ghế phía bên cô.
\”Bội Bội, đây là tấm đầu tiên chúng ta chụp chung nè.\” Đường Song Y chỉ tấm ảnh nói.
Tấm ảnh đó là tấm ảnh chụp của 7 đứa trẻ. Hai đứa trẻ nhỏ nhất là Lâm Bội Bội cùng Lục Vũ Hạo được 1 tháng cùng nằm trên tấm đệm. Sau đó là một bé gái gần 1 tuổi là Đường Song Y. Ngồi kế bên là một trai một gái hơn 1 tuổi rưỡi là Đông Phương Thiên Hàn và Lệ Chí Hạ đang cầm đồ chơi. Và cuối cùng là một cặp song sinh trai Lâm Bội Thần và Nhan Bội Tước.
Cô ấy chỉ lần lượt từng tấm ảnh nói rõ tấm ảnh chụp khi nào, ở đâu, lúc đó mọi người bao nhiêu tuổi hay chi tiết câu chuyện của tấm ảnh.
Nói đến tấm cuối là tấm ngày hôm qua nhóm người họ vừa chụp, tấm ảnh chụp hết cả đại gia đình lục đại gia tộc vào lễ đính hôn của hai người. Trong tấm ảnh, mọi người cười tươi, hòa mình vào ánh nắng hạnh phúc.
Lâm Bội Bội nhìn tấm ảnh, trong tấm ảnh là cô cùng Lục Vũ Hạo đứng sát bên nhau, nhìn nhau cười. Tay anh ôm trên eo cô qua chiếc sườn xám đỏ, đôi mắt anh hướng về cô và cô cũng hướng đến đôi mắt anh cười.
Trông thật hạnh phúc! – Cô nghĩ.
Lục Vũ Hạo, Đường Song Y, Lệ Chí Hạ, Đông Phương Thiên Hàn nhìn cô, nhìn cô đưa tay lên tấm ảnh, ngón tay cô chạm đến hình ảnh của hai người.
\”Có phải cậu nhớ ra gì đó rồi phải không?\” Lệ Chí Hạ nôn nóng hỏi.
\”Không có.\” Cô lắc đầu rồi lại nói:\”Chỉ là cảm thấy… hôm qua rất hạnh phúc.\”
Lục Vũ Hạo nghe xong thì tay trên đùi siết chặt, hít thở một chút, \”Không sao, rồi sẽ nhớ lại tất cả mà. Nếu không nhớ ra thì bây giờ và sau này em vẫn sẽ hạnh phúc.\” Anh nắm lấy tay cô xoa xoa.
\”Bảo bối, sao chuyện này lại xảy chứ!\” Đường Song Y ở bên nghe không nổi câu nói của cô mà nước mắt lại trào ra.
Đông Phương Thiên Hàn ở bên kéo đầu cô ấy và lồng ngực của mình dỗ:\”Thôi, thôi. Dù gì Bội Bội bây giờ cũng ổn rồi. Đừng khóc nữa. Khóc nhiều là ảnh hưởng tới con bây giờ.\”
\”Con?\” Lâm Bội Bội hỏi.
Đường Song Y cười ngượng ngùng, gãi gãi cái mũi nói nói:\”À. Nãy giờ quên nói với cậu… Tớ có thai hai tháng rồi.\”
\”Chúc mừng cậu!\” Cô cười nhẹ với cô ấy.
\”Em bé trong bụng Song Y là thành quả của hai người kia ở sân bay.\” Lục Vũ Hạo nhìn Đông Phương Thiên Hàn một cái rồi nói với cô. Nói với cô một giọng kì lạ.
\”Vũ Hạo! Sao cậu biết!\” Đường Song Y hống lên anh một cái.
\”Do chồng cậu tiết lộ mà. Cậu ta còn rất tự hào như thể làm ở sân bay sau đó nhòi ra em bé là việc rất đáng tự hào.\”