\”Ái chà, Liễu đại tiểu thư, con điếm này ngon gớm!\” Một trong hai tên Liễu Tư Ngọc thuê tới đang đỡ Lâm Bội Bội nhìn cô mà liếm khóe môi, cười một cách dâm tà.
\”Đúng vậy. Đúng thật là hàng ngon! Nhìn vếu với mông và đùi nó đi! Chắc chắn bên trong cũng rất mê người!\” Tên kia cũng chép miệng.
\”Hai người đã nhận tiền của tôi rồi thì hãy làm cho cẩn thận. Nhớ là đưa cô ta lên phòng bằng đường cầu thang, vừa làm việc làm quay những khoảnh khắc đẹp ấy lại.\” Liễu Tư Ngọc ở bên nói.
\”Liễu đại tiểu thư cứ yên tâm! Con mồi ngon như vậy, phải thưởng thức cho đàng hoàng chứ!\” Nói rồi một tên ôm Lâm Bội Bội lên rồi đi vào một con đường đi đến cầu thang.
Phòng được đặt là ở tầng 12, hai tên này ôm cô đi một lúc thì chỉ mới lên được tầng 7.
\”Này, hay làm ở đây luôn đi. Nhìn nó ngon như vậy, tao chịu hết nổi rồi!\” Tên ôm cô đang bước nặng nề trên những bậc cầu thang dừng lại nói.
\”Tao cũng nhịn không được. Nhưng mà lên phòng thì làm ngon hơn chứ! Đưa qua tao ôm.\” Tên kia đang định đưa cô qua thì bây giờ—
Thuốc mê như đã gần hết tác dụng, Lâm Bội Bội thoát khỏi côn mơ màng, cô cảm nhận được như có ai đó đang bế mình, cô nghĩ, có lẽ là Hạo của cô, cô muốn cất tiếng kêu nhưng không được, cổ họng cô như cứng nghẹn.
Lúc này, cô như nghe được mùi hương, mùi hương này không phải là mùi lavender mà Lục Vũ Hạo cùng Lâm Bội Bội cô, đây là một mùi rất khó chịu, cô không thể nghe vào.
Một tia ký ức lướt qua trong đầu, cô đã phát hiện sau lưng mình có hai người, sau đó cô bị chụp thuốc mê, có lẽ người đang bế cô chính là hai tên kia.
Lâm Bội Bội nghe bọn chúng nói, bọn họ muốn hãm hại cô!
Hôm nay là lễ đính hôn của cô, cô giờ là vị hôn thê của người ta, hay dù không là gì đi nữa, cô cũng không thể để người ta làm bậy với cô!
Lâm Bội Bội vùng mình một cái, hai tên kia phát hiện cô đã tỉnh. Chợt thả tay ra.
Cô vì vẫn còn loạng choạng mà té xuống, đáp xuống bậc cầu thang một cái rất mạnh, người cô như muốn tê liệt.
\”Ấy chà, con điếm của chúng ta đã tỉnh rồi cơ à! Như vậy lại càng thú vị!\” Hai tên kia nhìn nhau rồi cười.
Lâm Bội Bội lập tức đứng lên, di lên vài bậc thang, lùi lại hàng lang nhỏ mấy bước.
\”Nếu các người thả tôi đi, tôi có thể trả các người gấp 10 lần Liễu Tư Ngọc cho các người!\” Cô bình tình, ổn định nhịp thở mà thương lượng với chúng.
\”Cô điếm của bọn anh, cốt bọn anh cũng không thiếu tiền lắm đâu! Bọn anh chỉ thiếu gái, thiếu một cô điếm xinh đẹp, vếu mông đều to, da lại trắng, lại mềm như vậy và có lẽ, l*z rất khít và ấm đi!\” Một tên nhìn cô cười dâm đãng.
(Xin lỗi mng vì đoạn này mình dùng từ thô quá, nhưng vì để hợp với câu nói mà chưa biết từ gì cho hợp nên mới dùng từ đó thô vậy😅 Nếu mng biết nên dùng từ gì cho đúng thì góp ý để mình sửa với😉)