[Cao H-Hoàn] Bảo Bối, Thật Muốn Cùng Em! – 《Chương 68: Sinh nhật(H)》 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Cao H-Hoàn] Bảo Bối, Thật Muốn Cùng Em! - 《Chương 68: Sinh nhật(H)》

Thành phố A đã bắt đầu những ngày lạnh giá, bầu trời phủ đầy tuyết trắng, gió thổi lạnh vù vù. Nhưng bầu tuyết trắng hôm nay lại là một ngày lãng mạn, hạnh phúc và vui vẻ, ấm áp vì…

\”Bảo bối, sáng rồi.\” Ôm ôn nhu huyễn ngọc trong lòng, Lục Vũ Hạo vuốt nhẹ những sợi tóc bên trán của Lâm Bội Bội, nhẹ giọng nói.

Cô ngọ nguậy cái đầu nhỏ, cố gắng rúc cái đầu nhỏ vào lòng ngực ấm áp của anh:\”Hử? Ừm.\” Vẫn nhấm mắt ngủ ư hử bằng giọng mũi.

\”Bảo bối, nhớ ngày hôm nay là ngày gì không?\”

\”…Ngày gì?\” Giọng cô vừa ngáy ngủ vừa khàn khàn do đêm qua.

\”Quên thật sao?… Trả lời không được sẽ bị phạt đó nha!\” Tay anh mò đến xuống mông trắng nõn của cô, xoa xoa mấy cái, côn thịt ở khe mông đang chào cờ cọ cọ nhẹ.

Lâm Bội Bội bị lời nói và hành động của anh làm cho tỉnh ngủ, cô mở lớn mắt nhìn anh, khẽ cử động thân, luống cuống:\”Không! Khoan đã! Để, để em nhớ chứ! Từ từ nào…\” Lâm Bội Bội vùng dậy, cầm điện thoại lên nhìn, hôm nay là 25 tháng 11.

\”Hôm nay—\”

\”Bảo bối, sinh nhật vui vẻ!\” Lục Vũ Hạo cũng ngồi dậy, từ phía sau ôm lấy eo cô, đầu chôn vào cổ cô, hít hà mùi hương ngọt ngào từ thiếu nữ, lời nói phả ra, hơi ấm nam tính thả vào cổ làm Lâm Bội Bội ngứa ngấy.

Nghe vậy, cô thấp giọng cười một tiếng:\”Hạo, sinh nhật vui vẻ!\”

Phải, hôm nay chính là sinh nhật 22 tuổi của hai người!

Hai người từ bất cứ thứ gì nhỏ nhất đến thứ lớn hầu như đều giống nhau, đến cả sinh nhật cũng cùng ngày.

Nhưng đừng nghĩ hai người là anh em sinh đôi nha!

Thật ra hôm nay hai mẹ – mẹ Lục có thai lớn hơn mẹ Lâm một tháng. Năm đó, hôm mà mẹ Lục sinh Lục Vũ Hạo, vì lo lắng cho mẹ Lục mà mẹ Lâm thai còn một tháng nữa mới sinh mà bất cẩn rồi sinh non. Lúc sinh xong, Lâm Bội Bội vì thai còn nhỏ nên sau này thường sức khỏe hơi yếu.

Năm nào hai người cũng tổ chức sinh nhật chung, tiệc sinh nhật mặc dù là người thân nhưng rất ấm cúng và vui vẻ.

Nhưng năm nay, Lâm Bội Bội sợ.

\”Nhưng mà… năm nay chúng ta sẽ không được ăn sinh nhật cùng ba mẹ sao?\” Giọng cô ủ rủ.

\”Không có đâu! Ba mẹ sẽ đến ăn sinh nhật cùng chúng ta!\”

\”Ừm… Vậy bà nội sao? Bà nội đến chứ? Mà nếu đến là sẽ bắt em đi cưới người khác sao?\” Giờ Lâm Bội Bội lại càng u sầu hơn.

Lục Vũ Hạo khóe môi cau lên:\”Tối về là biết mà!\”

\”Ừm… Này, anh đừng giở trò! Chúng ta sẽ trễ mất!\” Đôi tay đang từ eo cô dần dần đi lên đôi tuyết bồng đang nhô cao, xoa nắn nhẹ đầu vú đang run run trong không khí vừa lạnh vừa ấm. Cô đánh lên mu bàn tay anh.

\”Sẽ nhanh mà!\” Lục Vũ Hạo ôm cô nằm xuống giường, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi cô, mút nhẹ rồi là chun lưỡi vào khoang miệng của cô, tìm kiếm chiếc lưỡi đinh hương, cau lấy nó, cùng nó uốn lượn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.