\’Tinh tình\’ \’Tinh tình\’ Mẹ Lục mới sáng sớm, tay cầm xách nhiều thứ mà nhấn chuông gọi cặp đôi đang còn say ngủ trên kia để xuống mở cửa.
\’Tinh tình\’ \’Tinh tình\’ Lại nhấn.
\”Tới đây, tới đây.\” Lục Vũ Hạo thân chỉ chiếc quần dài, đầu tóc bù xù lại càng bù xù hơn vì tay cứ vò lấy, miệng không ngừng ngáp mà mở cửa trong ra rồi ra mở cửa ngoài.
\”À, mẹ. Sao mẹ qua đây vậy?…Oáp…\” Anh cố gắng mở mắt rồi hỏi mẹ anh bằng giọng ngái ngủ.
Mẹ Lục thấy con trai mình ăn mặc như thế liền đánh lên bả vai anh một cái rõ đau,\”Cái thằng này! Trời tháng cuối tháng 10 rồi mà sao lại mặc như vậy! Không lạnh sao?…\”
\”A đau mẹ.\” Lục Vũ Hạo kêu lên.
\”Sao?\” Bà nhìn lên bả vai anh thì mới phát hiện trên vai anh đầy dấu vết đêm hôm qua:\”…Hử? Sao trên người con có nhiều vết cào vậy? Không lẽ…\” Mẹ Lục trừng mắt anh.
\”Không có. Thất bại rồi.\” Anh dẫn mẹ Lục vào nhà.
\”Sao thất bại?\” Bà thật mong có cháu rồi mà…
\”Bội tới kì…\”
\”Vậy hả? Thôi, đi lên kêu con bé dậy xuống ăn sáng.\”
\”Vậy sẵn tiện mẹ nấu thang thuốc kia cho cậu ấy luôn.\” Anh nói rồi đi lên lầu.
\”Ừ. Nhanh đi. Không trễ giờ làm.\”
Lục Vũ Hạo lên phòng Lâm Bội Bội gọi cô dậy.
\”Bội, dậy đi nào! Mẹ tớ đang nấu đồ ăn sáng ở dưới bếp. Cậu không mau xuống sẽ bị la đó!\” Anh vỗ vào má cô mà kêu cô dậy.
\”Hử?… Hừm…\” Kêu ra vài tiếng rồi cô lại xoay người ngủ tiếp.
\”Cậu không dậy đi học sao?\” Anh xoay cô lại rồi hỏi.
\”Không đi học. Ở nhà viết luận văn…\” Giọng ngái ngủ của cô vang lên.
\”Vậy thì cũng mau dậy thôi. Ăn sáng rồi viết luận văn.\” Tay anh du di từ đôi má có chút thịt hồng hào của xuống cần cổ, xuống đến đôi đồi núi cao ngất của cô mà vờn nhẹ hạt đậu nhỏ qua lớp áo.
\”Ưm~ Đừng mà!\” Lâm Bội Bội hất tay anh ra.
\”…Vậy mau dậy đi…Nếu không,…làm nhé?\” Lục Vũ Hạo thủ thỉ cái giọng nói khàn khàn vào tai cô.
Lời nói vừa lọt vào tai, hai mắt cô bật ra mà trợn một cách hung dữ với anh.
\”Haha… Tớ giỡn thôi mà…\’chụt\’ Mau xuống ăn sáng thôi.\” Cười với bộ dạng của cô, anh nói rồi hôn lên môi cô.
\”Hừm…biết rồi…\” Lâm Bội Nội xốc chăn qua một bên rồi đi vào nhà tắm.
Lục Vũ Hạo nhìn cô rồi cũng trở về phòng mình chuẩn bị.
\”Mẹ buổi sáng tốt lành! Oa… Mẹ nấu cái gì mà thơm quá vậy?\” Cô đánh răng rửa mặt xong, đi xuống dưới bếp, nghe mùi thức ăn thơm phức liền chịu không nổi mà muốn chảy nước miếng.
\”Hôm qua mẹ có hầm một nồi sườn, nhưng tối quá sợ làm phiền tụi con nên sáng nay mang qua đây hầm lại một chút cho hai đứa ăn bồi bổ.\” Mẹ Lục đem bát canh lớn thơm phức cười nói.