[Cao H-Hoàn] Bảo Bối, Thật Muốn Cùng Em! – 《Chương 33: \”Tình bỏ, vật cũng bỏ.\”(H-)》 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Cao H-Hoàn] Bảo Bối, Thật Muốn Cùng Em! - 《Chương 33: \"Tình bỏ, vật cũng bỏ.\"(H-)》

\”Buông tớ ra!\” Để Lục Vũ Hạo ôm thêm một lát nữa thì cô nói.

\”Bội, tớ…\”

\”Buông tớ ra.\” Cô lạnh giọng nói nhưng anh vẫn không buông ra, lại càng ôm chặt hơn.

\”Bội, tớ xin lỗi mà!\” Nước mắt anh như lại sắp rơi.

\”Tớ nói buông ra!\”

Lục Vũ Hạo im lặng, một lát sau mới rời khỏi người cô, ngồi ra sát thành ghế bên kia, trầm mặt.

Lâm Bội Bội nhìn anh thở nhẹ. Cô biết, anh không kiểm soát được bản thân là vì loại thuốc kia của ông nội. Cô biết anh sẽ tự trách bản thân thật nhiều. Cô đã nguôi giận anh từ khi anh dừng lại nhưng cái cảm giác xấu hổ khi anh làm thế trong khi cô đang bộ dáng rất xấu, không muốn cho anh thấy lại trở thành cơn tức giận làm cô khó chịu.

\”Hạo…\” Ngồi lắng lại một chút Lâm Bội Bội lại kêu.

\”Tớ đây.\” Lục Vũ Hạo quay mặt qua nhìn cô. Khuôn mặt có chút vui vẻ.

\”…Ừm…ừ… Cậu… không định… giải quyết… nó… sao…?\” Cô lưỡng lự hỏi.

\”…\”

\”…Cậu không buồn ngủ sao? Tớ buồn ngủ rồi…\”

\”…Tớ giải quyết xong có thể ôm cậu ngủ không? Chỉ ôm thôi, không làm gì đâu.\” Anh nói nhỏ.

Lâm Bội Bội nhìn hành động đáng yêu của anh thì cười cười:\”Được.\” Rồi nói tiếp:\”Cậu tự giải quyết nhanh đi.\”

\”Tớ hiểu rồi.\” Lục Vũ Hạo nói xong liền xoay người lại và bắt đầu làm.

Lâm Bội Bội nhặt chiếc áo và quần lót mặc vào rồi quay lại ghế và nhìn anh.

Tay của Lục Vũ Hạo lên xuống thật nhanh, anh chính là đang muốn ép mình xuất mình ra thật nhanh. Hơi thở của anh nặng nề, gấp rút:\”A~…a~…ha…\”

Lâm Bội Bội nhìn lên tấm lưng và phần bả vai của anh, đầy những vệt cào đỏ dài và những dấu đỏ như bung máu do móng tay cô bấm vào.

Cô đến gần, tay sờ lên những vết đó, vừa thương vừa giận khi nghĩ lại mấy vết hôn, vết cắn trên người mình cũng không ít,\”Xin lỗi, cậu có đau không?\” Cô hỏi.

Lục Vũ Hạo run lên vì sự động chạm của cô:\”…Không đau, tớ mới phải xin lỗi vì làm cậu đau.\” Anh quay người lại nói.

\”Ừ.\” Ngưng một chút cô nói tiếp:\”Cậu đừng làm nhanh như vậy…sẽ không tốt cho sức khỏe…\” Nghĩ lại hành đồng nhanh lúc nãy của anh.

\”Nhưng cậu buồn ngủ rồi…\”

\”…Tớ… giúp cậu…\” Giữa khoảng rộng im ắng lại vang lên giọng của cô.

\”…Hả?…Cậu vừa nói gì vậy?\” Lục Vũ Hạo có hơi bất ngờ vì câu nói của cô.

\”Thì tớ nói là tớ giúp cậu! Không được sao?\” Cô hùng hổ nói.

\”Được được được.\” Lục Vũ Hạo gật đầu như giã tỏi. Anh cầu còn không được nữa chứ sao mà coi mở lời anh lại không muốn được.

\”…Bằng tay hay bằng miệng…\”Cô hỏi.

\”Bằng miệng được không?\”

Lâm Bội Bội không trả lời mà ngồi chồm hỗm giữa hai chân anh rồi ghé mặt tới gần dương vật anh, lập tức bị nhiệt độ từ côn thịt tản ra hấp dẫn. Bộ vị của anh đã lau sạch nhưng vẫn mang theo hương vị nồng đậm của tinh dịch, bởi vì anh chịu đựng cũng lâu, trên mã nhãn đã rỉ ra không ít giọt sương. Cô hé miệng ngậm lấy quy đầu. Đầu lưỡi khó khăn xoay xở trong miệng, không ngừng liếm mút thỏa thích khe rãnh và mã nhãn lõm xuống.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.