[Cao H-Hoàn] Bảo Bối, Thật Muốn Cùng Em! – 《Chương 32: Tớ đau lắm…Tớ sợ lắm…(H-)》 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Cao H-Hoàn] Bảo Bối, Thật Muốn Cùng Em! - 《Chương 32: Tớ đau lắm...Tớ sợ lắm...(H-)》

\”Hạo, Hạo…ưm…đừng mà… Hạo…\” Lâm Bội Bội tay đè lên ngực Lục Vũ Hạo đánh vài cái, vũng vẫy.

\”Tớ chịu hết nổi rồi!\” Lục Vũ Hạo buông môi cô ra rồi một lần nữa hôn tới, hai tay bắt lấy quả đồi mà nhào nặn.

Chiếc lưỡi của Lục Vũ Hạo sục sạo trong khoang miệng, điên cuồng, mạnh bạo khiến môi của cô bị chèn ép đến phát đau. Hai ngón tay trên cặp đồi cô vờn vờn nhũ hoa, rồi vân vê se lại.

Lục Vũ Hạo rời khỏi môi cô, tiếp tục hôn xuống cằm, xuống cần cổ, rồi xuống xương quai xanh, tiếp đến là bầu ngực cô và dừng lại tại nụ hoa của cô mà ngậm lấy rồi mút mạnh, một bên tay anh lại nắn bóp mạnh hơn. Mà môi anh đi đến đâu, ở đó liền xuất hiện một vết hồng ngưng.

\”Ưm~Hạo…\” Hành động của anh làm cô lại phát ra tiếng nỉ non.

Lâm Bội Bội cố đẩy anh ra nhưng sức của cô làm sao mà bề được với anh. Thật ra, cô cũng có chút hơi nóng trong người rất muốn được Lục Vũ Hạo giải tỏa, nhưng trong tình thế này quả thật là không được! Lâm Bội Bội cô đang tới kì! Cô không muốn anh nhìn cô đang bộ dạng này! Cùng với, cô cũng muốn cùng anh làm nhưng không phải bởi vì sự ép buộc này mà là một sự dịu dàng, nâng niu.

\”Hạo… Hạo! Cậu dừng lại, dừng lại đi mà!\” Cô cong người đẩy đầu anh ra nhưng hành động của cô lại khiến anh mút mạnh hơn nữa. Lâm Bội Bội chịu không nổi với kích thích này của anh:\” Ưm~ đừng mà…\”

Lâm Bội Bội bắt đầu sợ, nước mắt cô lưng tròng, cô cố đẩy anh nhưng không được. Lục Vũ Hạo không dừng lại, không nói gì, tiếp tục liếm mút nụ hoa của cô đến sưng lên, dính đầy nước bọt thì mới dời đầu qua bên kia nhũ hoa còn lại đang dần nở rộ mà liếm mút. Liếm đến khi cả hai đỉnh đồi sáng bóng thì anh hôn dần xuống bụng, rốn, bụng dưới rồi hôn lên vùng kín cách lớp quần lót và lớp bông*.
(*: Mọi người không hiểu lớp bông này thì cmt để mình giải thích nha^.^)

Lâm Bội Bội kẹp chân lại, vùng vẫy:\”Hạo, dừng lại! Cậu bình tĩnh đi rồi tớ giúp chứ không thể làm được! Cậu có nghe tớ nói không? Cậu mà không dừng lại là tớ giận đó! Tớ giận thật đó!\”

Lục Vũ Hạo chau mày không nghe thấy hay căn bản là không quan tâm. Mặc cho cô hét, mặc cho cô giãy giụa, mặc cho cô đánh anh mặc cho cô níu, anh vẫn ngoan cố mà cởi chiếc quần lót của cô, quăn xuống sàn.

Anh chen vào giữa hai chân cô mà ngắm nơi ướt át ấy. Nơi tư mật của cô trơn nhẵn, hai cánh môi có dính chút đỏ của máu và một chút sền sệt màu trắng trong. Mùi máu tanh nồng xộc lên cùng với mùi ngọt ngào dư vị của cô làm anh càng kích thích.

Một ngón tay của anh theo sự trơn tru trong hang động của cô mà tiến vào mà thăm dò. Tay anh nhịp nhàng ra vào rồi lại danh dần đến dồn dập làm tiếng thở dốc và rên rỉ của cô càng vang vọng hơn. Lại thêm một ngón rồi thêm một ngón nữa mà ra vào làm cô khóc thét. Đây là lần đầu tiên mà anh cho ba ngón tay vào bên trong cô, mặc dù nó chưa bằng cây côn thịt của anh nhưng cũng rất đau. Ba ngón tay của anh luật động thật nhanh, rồi chậm lại, mơn trớn, xoay.

\”Hạo, Hạo… tớ…Hạo aaaa…\” Cô cao trào rồi. Một dòng nước nước pha với nhưng tia máu đỏ trào ra.

Lục Vũ Hạo nhìn cô cao trào rồi cầm lấy cây côn thịt từ nãy giờ chịu không nổi mà sưng đỏ cứng đến lợi hại mà vuốt vài cái.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.