\”Ông nội qua đánh cờ với giáo sư Tôn đi ạ! Con vào lớp, lát nữa học xong liền qua đi với ông nội!\” Lâm Bội Bội tháo dây an toàn quay qua nói với ông nội Lâm.
\”Ừ. Con đi đi không trễ giờ!\” Ông nội Lâm cười nói, đợi Lâm Bội Bội xuống xe rồi nói với tài xế:\”Cho xe quay khu của lão Tôn rồi gọi nói với Vân Tuyên để coi chừng Bội Bội! Ta thấy hình như sắc mặt của con bé có chút tái, chắc lại đau bụng rồi.\”
\”Vâng thưa lão gia!\” Tài xế bắt đầu lái xe rồi thông báo cho Vân Tuyên.
…
\”Bội Bội, ở đây nè. Lẹ lên.\” Diệp Ngân Tuyết vẫy tay hối lẹ vì sắp đến giờ vào lớp.
\”Rồi, rồi.\” Lâm Bội Bội vừa ngồi xuống ghế, thầy giáo liền vào lớp. Cô nhanh chóng lấy sách vở ra nghe giáo viên giảng bài mặc dù những bài giảng này cô đã nghe thuộc hiểu và làm được hết rồi.
\”Rengggg, renggggg\” Giờ học kết thúc.
Cả buổi học này, Lâm Bội Bội cảm thấy mình như tâm điểm chính của hôm nay, mọi người cứ xì xào mà hướng về cô rồi cô cảm thấy ánh mắt của mọi người nhìn cô rất lạ.
\”Ngân Tuyết, hôm nay tớ có gì lạ sao? Sao mọi người lại nhìn tớ rồi họ nói chuyện cứ hướng về tớ mà nói?\” Cô cất sách vở rồi hỏi Diệp Ngân Tuyết.
\”…Bội Bội,… cậu chưa xem tin tức trên diễn đàn của trường hay sao?\” Diệp Ngân Tuyết mở điện thoại rồi đưa tới cho Lâm Bội Bội xem:\”…Sáng nay, Tố Quyên vừa đăng tin lên diễn đàn trường… với hình ảnh là cậu nắm tay hôn một quý ông ánh mắt cực kì nồng thắm, cô ta nói rằng cậu chính là loại chỉ nhờ vào nhan sắc mà cậu được tất cả khen ngợi. Và cô ta sáng nay đã bắt gặp cậu chính là đi la liếm đàn ông, nhờ người đàn ông trong ảnh mà cậu được như vậy…\” Giọng của Diệp Ngân Tuyết dè dặt sợ là làm người kia nổi giận.
Lâm Bội Bội đọc xong thông tin thì cười khẩy một cái,\”Cậu nghĩ như thế nào?\” Sau đó xách túi bước ra khỏi dãy mà đi xuống. Giọng cô có chút kiềm nén vì cô từ sáng đã bị cơn đau bụng kinh hoành hành và bây giờ lại thêm chuyện này nên có chút khó chịu.
Diệp Ngân Tuyết đi theo Lâm Bội Bội:\”Tất nhiên là tớ không tin rồi! Cậu nghĩ sao mà tớ lại tin? Nhưng mà tớ chỉ là sợ mọi người hiểu lầm cậu…\”
\”Hiểu lầm gì ch—…\” Đang nói thì một li cafe đen tạt ngay vào chiếc áo sơmi xanh và chiếc váy da chữ A của cô. Nhưng hên là li cafe đã nguội bên áo và váy cô chỉ bị bẩn chứ không có bị bỏng người.
\”A… Xin lỗi Lâm đồng học nha! Tôi lỡ làm hư quần áo của cậu rồi! Mắt tôi dạo này không biết là làm sao, tự nhiên nhìn nhầm cậu với cái thùng rác đằng sau. Hay là tôi đền cho cậu bộ khác nha? Mong cậu bỏ qua…\” Tố Quyên đưa tay lên che miệng tỏ vẻ ngạc nhiên nói lời xin lỗi nhưng ý lại chính là ám chỉ cô chính rác rưởi như thùng rác vậy.
Tố Quyên này chính là 1 trong bộ ba gồm Du Mẫn và Tô Mộc Phỉ, cô ta thường hay kiêu căng về nhan sắc của mình nên gặp Lâm Bội Bội liền ghen tức. Do đó rất nhiều lần cô ta muốn thử giống như Tô Mộc Phi mà muốn hạ cô nhưng lại không có bao giờ.
Lâm Bội Bội không vì hành động của Tố Quyên mà bất ngờ, cô mở túi xách, bình tĩnh lấy túi khăn ướt ra mà lau chỗ bẩn,\”…Không sao. Dù gì cũng chỉ là một cái áo một cái váy, không đáng tiền. Hư thì vất, mua lại cái khác có gì đâu.\” Nói rồi lấy điện thoại gọi cho Vân Tuyên:\”Lấy cho tôi bộ đồ mới. Ở lớp học.\”