\”Oaaaa… Về nhà rồi!\” Bước vào nhà, Lâm Bội Bội liền nằm úp lên ghế sofa mà thoải mái.
\”Cậu lên phòng thay đồ đi rồi xuống ăn cơm!\” Lục Vũ Hạo nói.
\”Ờ… Ấy, Hạo cậu thuê người giúp việc sao? Chứ sao chúng ta đi hai ngày không dọn dẹp mà con rất sạch!\” Ánh mắt Lâm Bội Bội ngờ ngợ.
\”Cuối tuần nào cũng sẽ có người qua quyét dọn và chuyển đồ ăn này nọ.\” Anh nhàn nhạt nói.
\”Ờ…\” Cô đi lên phòng để thay quần áo.
…
\”Nè Hạo, theo cậu nghĩ thì ông nội có ủng hộ tớ không?\” Đang ăn cơm Lâm Bội Bội lại hỏi.
\”Ủng hộ gì?\” Ánh mắt anh như có chút lơ đãng.
\”Thì là việc tớ không muốn lấy tên họ Giản gì đó ấy.\” Cô nói.
\”Ông nội luôn theo bà nội… Mà cậu hỏi làm gì?\” Lục Vũ Hạo nhướng mày.
\”Thì giáo sư Tôn nói là có thể nhờ ông nội để ông nội cho tớ tốt nghiệp sớm đó. Nên là tớ muốn gặp ông nội để nhờ ông nội giúp nhưng sợ bị ông nội bắt về đưa cho bà nội đóng hộp đưa tớ đi ép kết hôn mất.\” Nghe giọng cô cứ sợ sợ.
Lục Vũ Hạo mới ăn vào một đũa cơm mà cười như muốn sặc chết vì lời nói của cô:\”…Cậu lo gì chứ! Chả phải ông nội đang muốn nhanh chóng giao chức lại cho cậu rồi về hưu an nhàn hay sao?\”
\”Nhưng nếu tớ có tốt nghiệp sớm thì cũng phải 3, 4 năm nữa tớ mới dám nhận chức của ông nội…Vậy mai tớ gọi thử cho ông nội để hẹn ông nội mới được…\”
\”…Ăn mà không gọn gàng để dính lên mặt này!\” Lâm Bội Bội nói xong liền và mấy đũa cơm, lúc bỏ chén xuống để lấy đồ ăn thì bị bàn tay của Lục Vũ Hạo lại bóp lấy má của cô rồi lấy hạt cơm trên khóe môi của cô,\”Ừm… Cơm rất ngọt!\” Anh chính là cho hạt cơm vào miệng mình ăn.
Lâm Bội Bội liếc xéo anh:\”Đồ thời cơ!\”
\”Cậu nói gì vậy?\” Lục Vũ Hạo tỏ vẻ ngây thở.
\”Hừ! Không có gì!… No rồi, tớ lên phòng đọc sách.\” Lâm Bội Bội có chút khó chịu mà đặt chén cơm xuống. Cô đứng lên, đẩy ghế ra, bước chân cô mới dậm xuống nền một bước quay ra thì cô lại bị Lục Vũ Hạo tóm lấy cái tay cô mà kéo cô lên đùi mình ngồi, cả người dán sát vào lòng ngực anh.
\”Gì nữa đây?\” Cô vùng vằng muốn thoát.
\”Ưm~… ư~ ưm~\” Anh siết vòng tay mình ở eo cô lại rồi quay cái đầu cô qua, đỉnh ngay cái môi cô mà nhấm nháp làm từng tiếng ư ử cô vang lên.
Đầu lưỡi của Lục Vũ Hạo mô tả dáng vẻ hoàn mĩ của đôi môi cô. Đôi môi đỏ mọng nước, lại dính lên chút nước bọt mà sáng đến kiều diễm.
Lâm Bội Bội lại vô thức mở đôi môi nhỏ ra để Lục Vũ Hạo tiến vào. Lưỡi anh như con rắn tiến vào khoang miệng thơm ngát của cô mà càn quét. Gặp chiếc lưỡi của cô chiếc lưỡi anh liền nút lấy đến chùn chụt.
Bàn tay của Lục Vũ Hạo ở đôi eo cô dần dần chuyển đến núi đồi của cô mà bóp nhẹ một cái,\”Ưm~…\” Cô bị kích thích mà kêu lên.