\”Mọi người cứ đi chơi đi! Em về phòng ngủ một lát!\” Ăn xong, Lâm Bội Bội cảm thấy người hơi mệt nên muốn ở phòng nghỉ ngơi.
\”Em cũng ở lại!\” Lục Vũ Hạo lau miệng nói.
\”Cái thằng này! Nó đi đâu sao em cũng đi theo hết vậy!\” Nhan Bội Tước nói.
\”Có gì đâu chứ…\” Lục Vũ Hạo thấp giọng nói.
\”Em cũng muốn ở lại!\” Đường Song Y là muốn ở riêng để suy nghĩ một chút về chuyện này.
\”Thôi được rồi! Ba đứa về nghỉ đi! Nghỉ đủ rồi đi chơi!\” Lâm Bội Thần nói.
\”Dạ.\” Cả ba nói rồi về phòng nghỉ còn bảy người còn lại thì tiếp tục leo núi và tham quan.
…
Lâm Bội Bội về phòng liền ngủ thẳng đến chập tối nhưng vì hơi đói bụng nên thức giấc.
Hai mắt nhắm hờ, tay vung loạn xạ để kiếm điện thoại. Cô xoay người, tay cô đụng vào một thứ khá mềm và ấm. Tay cầm lấy thứ mềm mềm ấy, bóp bóp nữa.
\”Hừ…\” Bên cạnh vang lên tiếng nỉ non.
Lâm Bội Bội he hé con mắt ra, đôi mắt mở ra và đập vào mặt cô lại là khuôn mặt của Lục Vũ Hạo…
Cô chớp chớp đôi mắt, nhìn bàn tay đang cầm vật mềm mềm trong chăn. Mặt cô đỏ lên vì nhận ra vật ở trong chăn.
Lâm Bội Bội tức giận, tay nắm lấy vật đó, lên lên xuống xuống bóp bóp côn thịt của anh.
Côn thịt dần lớn lên trong tay cô. Lục Vũ Hạo đã tỉnh từ nãy giờ nhưng lại nhắm mắt để hưởng thụ sự nóng ấm của bàn tay cô, lâu lâu còn hừ hừ. Đúng là đang hạnh phúc mà hưởng thụ thì, \”Áaaaaaa…\”
\”Bảo bối, đừng! Bỏ ra đi! Đau, đau tớ!\” Lục Vũ Hạo mặt thất kinh kêu lên.
\”Dám lừa tớ hả! Tưởng tớ không biết cậu giả vờ ngủ sao! Ngủ tiếp đi, tớ cho cậu biết tay! Cậu lại dám vào phòng tớ, rồi trần chuồng thế này hả! Lỡ bị phát hiện nữa thì sao đây!\” Lâm Bội Bội tay siết chặt hơn nói.
\”Á…Tớ xin lỗi mà! Cậu bỏ ra đi không hỏng bây giờ! Bảo, bảo bối, cậu nhẹ tay đi nếu không là làm hư tích phúc của cậu bây giờ! Ấy ấy, đừng bóp mà!\” Lục Vũ Hạo cầm tay cô kêu buông ra.
Tay cô lại siết, nheo mắt:\”Hừ, không có cái này thì chơi cái khác! Cậu tưởng tớ sợ à! Mà tớ cũng không cần nữa!\”
Lục Vũ Hạo nghe xong liền bật dậy, đè cô xuống giường:\”Cậu mà dùng của tên nào, tớ liền chặt đứt tên đó!\”
\”Vì sao cơ chứ? Tớ phải lấy chồng!\” Mắt cô đen lại, buông tay ra hỏi.
\”Vì cậu mãi mãi là của tớ!\” Lục Vũ Hạo kiên định nói rồi cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ hồng của cô.
\”Ưm~…Tào lao! Buông ra\” Lâm Bội Bội đỏ mặt, rất xấu hổ nhưng không muốn bị lộ nên đánh vào trán anh, đẩy anh ra rồi chạy tới phòng tắm.
Còn anh, nhìn cô chạy vào phòng tắm rồi đôi mắt anh rủ xuống nhìn lấy vật kia xem nó có hỏng không mà nó lại mềm nhũng ra.
…
\”Cậu, cậu làm gì vậy!!!\” Bước ra, cô chính là thấy Lục Vũ Hạo người vẫn không mặc gì, mặt ỉu xìu, cứ cầm lấy \’tiểu huynh đệ\’ đang ngủ mà lên lên xuống xuống làm cô thất kinh mà hét lên.