Cậu chột dạ, tay lóng ngóng tắt đèn rồi đi về phía bên nằm xuống. Nằm quay lưng lại, hắn kéo để tấm lưng cậu áp sát vào ngực hắn. Lấy cái gối kê bụng cho cậu, hắn khẽ đặt đầu cậu xuống tay rồi ôm trọn cậu vào lòng
– Ngủ đi, anh sẽ ôm em đến khi trời sáng thì thôi !
Dứt lời, hắn vô thức chìm lại vào giấc ngủ. Cậu lo rằng tay hắn sẽ mỏi vì cậu gối, tư thế ngủ sẽ không thoải mái và sợ nhất là hắn sẽ thức giấc vì cậu bị chuột rút
– Hay để em sang kia nha !
Hắn vẫn im lặng thở đều đều, ngực phập phồng, cậu đều cảm nhận. Nghĩ rằng tối nay sẽ không bị gì đâu nên cậu cũng khép mắt lại
Và rồi vẫn như mọi hôm, chân cậu bị chuột rút đau đến căng chân. Mở mắt ra đã là 2h sáng rồi, tư thế cậu hoàn toàn bị hắn khóa không nhúc nhích nổi. Cậu cố gắng gỡ hắn ra, nhẹ nhàng ngồi dậy tựa vào thành giường nặn chân
– \” Đau quá, tối nào cũng thế này \” !
Cậu đau đến vã mồ hôi, chân đau đến mất khả năng cử động, căng cứng lại
– Em nằm xuống đi, anh nặn cho !
– Em…. em làm anh thức giấc sao !
– Nằm xuống đi !
Hắn ngồi dậy đỡ cậu nằm xuống, tay nặn chân, bấm huyệt
– Em xin lỗi, đáng lẽ ra em nên sang bên kia !
Hắn im lặng, tiếng sụt sịt phát ra, hắn lại khóc rồi
– Anh xin lỗi, tối nào anh cũng nhẫn tâm để em như này sao, anh thật vô trách nhiệm !
– Đừng khóc, anh không có lỗi, đừng tự trách mình như thế !
Cậu dơ tay quệt đi những giọt nước mắt kia, hôm nay hắn đã khóc rất nhiều, trong nhiều khoảnh khắc, hắn đều khóc
– Min Yoongi tự cao tự đại đâu, sao bây giờ lại khóc như vậy !
– Anh xin lỗi, anh có lỗi với em rất nhiều. Anh đã đánh cắp tuổi trẻ của em, anh đã để em khổ sở mỗi đêm, anh đã bỏ mặc em ở nhà mỗi ngày. Anh là một người chồng tồi !
Cậu ngồi dậy, quay mặt hắn đối diện với mình
– Min Yoongi, nhìn vào mắt em !
Hắn lau nước mắt đi, nhìn kĩ vào đôi mắt có nụ cười kia
– Nhìn em xem có bao giờ em trách anh một điều gì không, em chưa trách thì anh không được phép trách mình. Em khổ cũng được, đau cũng được, vất vả cũng được, một mình em thì làm sao, em chưa than vãn với anh câu nào. Nghe này, vì anh mà em hi sinh tất cả, vì con chúng ta mà em chấp nhận tuổi thanh xuân để chúng chào đời. Anh nhớ kĩ, anh sống khỏe mạnh, sống cùng ba con em là anh đang làm tròn bổn phận của một người chồng, một người cha rồi. Anh chưa bao giờ vô trách nhiệm cả, anh vẫn đang cố gắng hết sức, em hiểu mà. Em yêu anh nên đừng nói mình là người chồng tồi, chẳng lẽ em mù mờ đâm đầu vào người tồi để yêu à !
Hắn nghe từng lời nói của cậu, sâu thẳm trong đôi mắt kia là nỗi hi sinh thầm lặng, nỗi vất vả không ai sẻ chia. Vậy mà cậu chưa than thở với hắn lần nào, đêm đau cũng cắn răng chịu đựng, đôi mắt ấy chưa lần nào đượm buồn cả