– Ra đây đối mặt đi lũ hèn!
30 con người kia chạy đến, chia ra làm 2 phe một trên một dưới để cô gái búi tóc kia đứng ở giữa. Sao họ không nhằm nhò gì với giọng nói của ả vậy kia chứ??!
– Từ từ, thương lượng tí nào người đẹp~
Dazai bước ra với khuôn mặt tươi cười bình tĩnh.
– Mi? Có ý gì hả??
Ả ta hạ giọng, nói với mức giọng thấp đủ nghe.
– Nào~ Thương lượng tí nhé~
Hắn nói rồi lôi Chuuya đang bị trói và bịt miệng từ sau thùng hàng kia ra. Mặt cậu đầy vết trầy xước, mắt ánh lên tia giận dữ nhìn người thanh niên tóc nâu với sự căm thù tột độ.
– Ngoan nào~
– Mi?? Làm gì thế, đấy không phải cộng sự của mi à??!
– Cộng sự sao~ Quý cô nghĩ gì khi 2 con người ở hai tổ chức đối địch nhau lại dễ dàng làm cộng sự với nhau như thế chứ~
– Vậy…
– Ta thương lượng nhé~
– Ta và mi thì có gì mà thương lượng?!
– Có thể cho tôi đây biết mục đích của người đẹp là gì không~?
– Chẳng gì cả! Mục đích của ta là g.iết chết 2 bọn mi theo chỉ thị của Boss!!
– Chà, nổi nóng quá vậy~
Cười nửa miệng, ả ta giở giọng chế nhạo:
– Tưởng gì, thì ra cũng chỉ là loại bán đứng đồng đội!
– Được rồi~ Vậy cô không muốn g.iết cậu ta một cách dễ dàng hơn sao~?
– Hả??!
Lấy tay chỉ vào Chuuya, hắn vẫn tươi cười như không có gì to tát.
– Ý mi là sao?
– Tôi có thể vô hiệu hóa năng lực của cậu ta để cô có thể xử cậu ta một cách dễ dàng đó~
– Ta có thể tin mi sao?
– Ô kìa!?
Dazai thốt lên với gương mặt tổn thương.
– Nghĩ mà xem, nếu bị vô hiệu hóa năng lực thì cậu ta có thể làm gì~? Nếu có cởi được trói thì cũng bị bắt lại thôi~
– Bắt lại?
– Không tin sao? Tôi có thể đưa cho người đẹp kiểm tra đó~
Nói rồi, hắn đẩy Chuuya ra phía trước và dần tiến lại đến phía ả ta một cách chậm rãi.
\” Soạt \”
Đám người phía trước đưa ánh mắt nhìn nhau, sẵn sàng tư thế đề phòng..
– Cho hắn vào.
Ả ta cất tiếng.
\” Nghĩ cho cùng thì đây cũng là một món hời. Vừa không tốn sức vừa xử được tên lùn đó. Nếu mà có cởi trói hay giở trò thì ta hoàn toàn có thể bắt chúng lại. \”
Quả thật đúng là bất lợi cho Chuuya, nếu cô ta \” cất giọng \” thì cậu khó mà sử dụng siêu năng. Sai 1 ly thì có mà đi 1 dặm…