– Ưm, chị gọi tôi ra đây có việc gì sao~
– Đừng có giở cái giọng điệu đó với ta, mi không qua mắt được ta đâu.
Kouyou nói, mặt lạnh tanh, tối sầm lại nhìn hắn.
– Tôi không hiểu chị đang nói gì c-
\” UỲNH \”
Không cần nói cũng biết lưỡi kiếm của Kim Sắc Dạ Xoa đã xuyên một phát vào ngay bên cạnh tai hắn, chỉ cách vài mi li mét. Vậy mà hắn vẫn thản nhiên, quả là thật là Dazai mà..
– Mi đã làm gì Chuuya?!
– Nè nè~ Tôi không làm gì cậu ta cả nhé~
– Ha! Những lời nói dối lộ liễu đó của mi không lừa được ta đâu.
Kouyou trầm lặng, mặt chị nổi gân xanh
– Vậy hãy cho ta lời giải thích thỏa đáng về chiếc áo trên người mi và chiếc áo ở phòng Chuuya đi?
– Nè~ Chị nên cảm ơn tôi mới phải nhé. Cậu em trai của chị đi ra ngoài với lớp áo mỏng tang như thế, tôi đưa áo của tôi cho cậu ta đã là tốt lắm rồi đấy~
– Hả?
Sự tức giận trong lòng chị giảm đi một nửa, chị thu kiếm lại rồi quay đi
– Từ giờ ngoại trừ khi đi làm nhiệm vụ thì đừng bao giờ động một ngón tay của mi vào Chuuya – kun. Nếu không ta không chắc cái mạng dai dẳng đó của mi được an toàn đâu.
– Lạnh lùng quá đó~ Chị còn chưa cảm ơn tôi đâu đấy~
– Im đi
Kouyou rời đi. Lúc này, Atsushi nấp ở một góc mới chạy ra, lo lắng hỏi:
– D..Dazai – san, có chuyện gì vậy ạ?..
– Không có gì. Vào làm việc thôi nào, Atsushi – kun~
Vẫn như thường, không một chút rung cảm gì nhưng Atsushi nhìn thấy được sự trầm lắng trong ánh mắt nâu sâu thẳm của hắn. Thật lạ..
\” Cạch \”
– Dazai-
– Không có gì to tát đâu, mọi người đừng quá lo~
– Làm sao mà không lo được hả?! Có chuyện gì thì nói rõ đi, Dazai!
Kunikida sốt ruột
– Tôi có một chú chó mà giờ tôi lại không được chạm vào nó nữa ý mà~
– Dazai – san, anh có nuôi chó ạ?..
– Ừm~ Nuôi lâu rồi, tôi ghét chó lắm~!
– Bỏ qua chuyện đó đi, thế nó có liên quan gì đến việc một thành viên của Mafia đến đây để yêu cầu nói chuyện với cậu mà không gây ra bất kỳ tổn hại gì?
– Sẽ không sao đâu ạ.
Kyoka nói, tay cầm chú thỏ bông mới mua sáng nay.
– Sao cũng được, miễn là đừng nguy hại đến Trụ sở.
.
.
.
.
.
.
.
.