Trời dần chuyển sang đông nên nhiệt độ giảm xuống khá nhiều, Boun cảm thấy vẫn bình thường còn Prem ngoài những lúc đi chơi thì hầu hết thời gian toàn ru rú trong nhà.
Một tuần lễ trôi qua, Boun bất ngờ phát hiện căn bếp quanh năm chả thèm ngó ngàng của mình bây giờ bỗng chốc trở nên sinh động hẳn, vừa xuất hiện thêm nhiều dụng cụ nấu nướng vừa có cả nguyên liệu nấu ăn.
Hiển nhiên mấy thứ này không aii khác đều do Prem mới sắm.
– Để em nấu cho anh ăn.
Dứt lời còn đắc chí nháy mắt với anh.
Boun duỗi tay túm người qua hôn hôn một hồi mới đi sang một góc ngồi chơi máy tính chờ ăn cơm.
Bỗng, Prem nghe thấy tiếng \’Tít\’ không phải của lò vi sóng, thử quay đầu kiểm tra, hoá ra Boun đang bật máy sưởi bèn hỏi han.
– Em không lạnh lắm đâu, anh lạnh ạ?
Boun chỉ im lặng hững hờ liếc nhìn cậu. Lát sau, nhiệt độ trong phòng dần tăng cao, Boun bước tới ôm Prem vào lòng và gác cằm lên đỉnh đầu cậu.
– Em nóng hửm?
Prem khó hiểu gật đầu.
Anh cũng chỉ chờ mỗi thời cơ này thôi.
– Thế cởi hết ra đi em.
Dứt lời không đợi Prem kịp phản ứng đã lột phăng áo khoác của cậu.
Sau đó thì cực kì điêu luyện lột truồng Prem luôn. Cậu hơi sốc và chợt bật cười.
– Anh đói ạ?
Boun biết bé bồ đang ám chỉ cái gì, anh mỉm cười ngắm cơ thể trần truồng trong lòng, chạm vào làn da mịn màng và bóng bẩy.
Boun lấy cái tạp dề mới sắm tới mặc vô cho Prem, cậu cũng ngoan ngoãn kệ anh bày trò. Xong xuôi, Boun bèn xoay người lại ngắm. Tạp dề màu xanh dương pastel vừa vặn che lấp phân nửa gò núi đôi, độ dài mấp mé bắp đùi, sau lưng lồ lộ đường cong nuột nà và vòng eo thon thả.
Dây đai tạp dề cột lỏng lẻo lả lơi trên cặp mông tròn trĩnh trần trụi, Prem hơi thẹn.
– Anh thích em mặc thế này nấu cơm ạ?
Boun ưng ý vuốt cằm và gật gù, người trước mắt sở hữu vòng eo thon gọn, đôi chân dài thẳng tắp và cặp mông căng đét vênh vểnh vừa chạm đã chẳng muốn buông tay.
– Cục cưng tới đây ngồi nào.
Boun vỗ vỗ đùi của mình, Prem xới cơm rồi hớn hở đặt mông ngồi lên đấy, đôi mắt long lanh tỏ ý đòi lời khen. Boun gắp thử một miếng bỏ vào miệng, Prem nhanh miệng hỏi.
– Ngon không anh?
Boun chỉ từ tốn bảo.
– Em nếm thử xem.
Thái độ của anh khiến Prem hơi thấp thỏm, vừa nghi hoặc nghĩ có phải do mình lâu lắm chưa xuống bếp nên lụt nghề chăng, vừa cầm đũa ăn thử món hồi nãy Boun đã nếm.
– Ăn ngon lắm mà.
Prem lúng túng nói, ánh mắt từ lo lắng chuyển sang ngờ vực, nghi rằng khẩu vị của Boun có vấn đề! Anh còn bảo rằng.