[Boboiboy ×Bnha] Anh Hùng Nhiều Đến Vậy Sao? (Tiếp) – Chương 56: Tin tức giới anh hùng (4/15) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Boboiboy ×Bnha] Anh Hùng Nhiều Đến Vậy Sao? (Tiếp) - Chương 56: Tin tức giới anh hùng (4/15)

– BoBoiBoy, cháu có vẻ gắt gỏng với cậu trai hàng xóm quá nhỉ? – Ông Tama ngồi xuống, uống một hớp trà nóng cười khà khà nói

– Đâu có đâu ông. Nhưng cậu ấy…  – BoBoiBoy phụng phịu muốn nói lại thôi.

Ông Tama như biết tỏng suy nghĩ của BoBoiBoy. Cười lớn vỗ đùi:

– Sao thế, có gì không hài lòng với đứa trẻ đó sao? Nói ông nghe xem. Dù sao…  – Cũng sẽ trở thành người một nhà 🙂

BoBoiBoy tránh vấn đề này liền trực tiếp nói đánh trống lảng:

– Cháu lại thấy dạo này ông rất rảnh. Ông nghỉ bán rồi ạ?

Ông Tama đấm xuống bàn, nói lớn

– Nghỉ là thế nào! – Sau đó lại cười hề hề đầy yêu chiều với BoBoiBoy – Đều nhờ cháu chứ sao nữa!

– Nhờ cháu?

– Tìm cho ông toàn nhân viên \”cực phẩm\” thế còn gì. Với cả cậu trai hàng xóm ý, nó cũng hay giúp ông mỗi khi rảnh lúc tan học đó. Chuyện gì cũng muốn giúp ông. Cộng thêm những anh hùng làm việc ở khu vực hay những anh hùng tuần tra nữa. Họ hay xuất hiện ở quán lắm. Với cả mấy người bạn cùng lớp của cháu nữa, cũng hay đến lắm. Ta nhớ có mấy đứa còn đến đây học nhóm cơ. Mà thầy giáo của cháu cũng đến đó. Vui nhộn lắm. Đều nhờ cháu hết còn gì. Quả là chú mèo thần tài của ông!

Ông Tama vừa nói vừa vỗ bồm bộp vào lưng BoBoiBoy cười khoái trá.

BoBoiBoy xoa xoa cái lưng, đáp:

– Còn có chuyện như vậy ư? Cháu thật không biết.

– Tất nhiên! Tất nhiên! Cái quán cổ này của ta đắt khách đến mức khiến mấy nhà hàng lân cận phải tức đỏ mắt đó! Cháu xem quá tuyệt phải không!

– V… Vâng! – BoBoiBoy gãi má cũng thầm vui mừng thay cho Ông Tama. Mà chắc có lẽ cũng do đồ ăn của ông nấu ngon nữa.

Ban đầu BoBoiBoy còn lo sẽ có nhiều kẻ xấu nhắm đến ông cơ. Nhưng xem ra vì mấy vị khách của ông toàn anh hùng nên tội phạm cũng chẳng dám bén mảng tới. Có thì \”bốn nhân viên cực phẩm\” của ông cũng sẽ giúp ông cho lũ đó biết cháo có vị gì nhỉ 🙂

Xem ra một tuần cấm túc như này cũng không tệ, có thể giúp ông nhiều hơn.

Bỗng nhiên, phía màn hình tivi phát ra một đoạn tin tức. Bất giác không hiểu sao BoBoiBoy lại bị nó thu hút.

Trong phòng nghỉ của ông thường có một chiếc tivi nhỏ để ông xem các bản tinh anh hùng thường ngày. BoBoiBoy thường sẽ không hứng thú nghe. Cũng bởi cậu không có nhiều thời gian như ông. Nhưng nay phải ở nhà dài hạn nên có lẽ cậu có thời gian chăng?

Trên màn hình nhỏ đó đang phát bản tin trực tiếp. Hình như là đang nói về một kẻ tội phạm. Khi hình ảnh của tên tội phạm được chiếu lên. BoBoiBoy dường như cũng bị thu hút.

Tuy góc chụp chỉ là bóng lưng, còn không cả thấy mặt. Nhưng không hiểu sao BoBoiBoy lại thấy rất quen. Người này sao cảm giác đã gặp nhỉ?

Trên mặt đeo mặt lạ kì quái, diện phục áo khoác ngắn và áo trong màu xanh sẫm. Hình như đã là một người trưởng thành. Nhưng cái thu hút BoBoiBoy nhất không phải cái mặt nạ hay ngoại hình. Mà là cái biểu tưởng bên bắp tay áo của anh ta.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.