[Boboiboy ×Bnha] Anh Hùng Nhiều Đến Vậy Sao? (Tiếp) – Chương 31: Tớ thích cậu – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Boboiboy ×Bnha] Anh Hùng Nhiều Đến Vậy Sao? (Tiếp) - Chương 31: Tớ thích cậu

\” BoBoiBoy thế nào rồi ạ! \”

Sự sốt ruột của lớp A bộc lộ trên từng nét mặt. Chỉ chờ một câu chốt hạ duy nhất của vị ý tá tài năng Recovery Girl.

Không phụ sự kì vọng của họ, Recovery Girl cười nhẹ nhàng, thông báo – \”BoBoiBoy đã có được lại Xúc giác. Tuy chưa rõ ràng nhưng em ấy phần nào có thể cảm nhận được rồi\”

\” Tuyệt!! \”

Lớ A vui đến mức hú hét ngay trong bệnh viện, cũng may đây là phòng VIP cách âm vô cùng tốt. Không thì cả đám đã bị tống cổ hết ra ngoài rồi.

Midoriya vui đến khóc nhè, lao đến ôm lấy BoBoiBoy như một đứa trẻ đón người mẹ đi xa trở về

BoBoiBoy chắc chắn cũng cảm nhận được cái ôm bất chợt này. Cậu bé nhỏ trong suốt quãng thời gian nọ đã có phản ứng giật mình.

Mấy đứa con trai khác cũng khóc luôn, cả đám lao đến ôm lấy BoBoiBoy như Midoriya. May nhờ Recovery Girl chữa trị xương cho rồi nếu không BoBoiBoy sẽ lại thành cái vỏ không xương mất.

Dù không nghe thấy, không nhìn thấy nhưng BoBoiBoy có thể dám chắc đây là những người bạn của mình.

\” Pff~! \”

BoBoiBoy bật cười nghe rất sảng khoái. Có lẽ cậu cười vui cho chính mình hoặc cũng là vì cậu biết bạn bè luôn bên cạnh mình. Cả căn phòng như được lan toả từ nụ cười ấy, không nhịn được mà cười theo

Ngày hôm nay là ngày họ thấy vui nhất từ lúc biết BoBoiBoy đến giờ.

Niềm vui như được nhân đôi khi Recovery Girl thông báo, có thể vài ngày nữa thôi BoBoiBoy cũng có thể đi lại như bình thường và biết đâu cậu ấy có thể lấy lại vị giác.

Nếu thật sự là vậy, họ phải dành cho BoBoiBoy những gì ngon nhất! Tốt nhất!

* Phải… Những gì tốt nhất * Cậu bạn tóc hai màu nào đó

Trong căn phòng cũng có thêm một bóng ma… À nhầm, phải là một bóng dáng khác đang quan sát toàn bộ

Blackhole với cơ thể bay trên không trung, không ai có thể thấy được cậu ta. Bản thân như ngồi trên một chiếc ghế vô hình. Chống tay tựa đầu. Mặt không biểu cảm

[ Mặt mấy người đó ướt hết rồi? ]

Các nguyên tố khác cũng không biết nói gì hơn. Cậu ta ít nhất cũng phải vui mừng cho chủ nhân chứ? Suốt ngày cứ thích chạy ra bên ngoài, không bay lung tung cũng là làm mấy việc không đâu. Ừ thì biết cậu ta tò mò về thế giới nhưng không phải để một nguyên tố có bản tính thích tàn sát lông nhông như thế quá kì lạ ư?

Còn cố ý không thèm tiếp mặt các nguyên tố khác nữa chứ! BoBoiBoy còn đồng ý chiều theo cậu ta nữa! Thật tức chết họ mà!

——

Lại một ngày khác, BoBoiBoy không rõ bây giờ là sáng hay tối

Có điều cậu vừa ngủ dậy cảm giác cũng rất tỉnh táo. Còn đang định ngồi dậy vươn mình một cái thì cảm thấy có gì đó vừa nhỏ xuống mu bàn tay mình. BoBoiBoy thoáng lạnh sống lưng. Gì vậy? Gì vậy?

Có ai ở đây ư? Hình như người này đang nói, cậu cảm thấy hơi thở phả vào tay mình. Ai vậy nhỉ? Có phải người này đang khóc không?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.