\” Ông xin lỗi BoBoiBoy, không giúp được gì lại còn làm vướng tay chân cháu … \”
\” Không thể bên cháu nữa rồi, đứa trẻ ngốc, phải tự biết chăm sóc mình đấy nhé. Ngoan, đừng khóc…\”
\” Sinh nhật 15 tuổi mà không có quà. Cháu muốn ông hối lỗi như thế nào, ông đều đáp ứng. Ông hứa lần sau sẽ quên nữa đâu \”
\” Ông cũng yêu cháu, BoBoiBoy. Phải luôn sống vui vẻ và khoẻ mạnh nha cháu. \”
.
.
.
\” Vị ông đáng kính, Tok Aba \”
Thời khác câu nói kết thúc, Thunderstorm cũng đã hoàn toàn rơi xuống vực sâu tuyệt vọng.
Nước mắt không hiểu vì điều gì mà chảy dọc gò má. Đôi mắt dần tắt đi ánh sáng, hoàn toàn giống như mất đi thần trí.
Những tên tội phạm kia nhìn mà kinh ngạc.
Tên Jockertu, kẻ gây ra chuyện này thì sớm đã chạy trước.
\” Không phải… Không phải… Không phải… Không phải đâu… Ông… Ông không hề chết… Ông không hề chết… Ông không chết!! \”
BoBoiBoy với sức mạnh của Thunderstorm đã hoàn nổi điên, thần trí không phân biệt người vật đâu. Ngay lập tức phá tan xiềng xích. Dứt đứt chiếc vòng trên cổ.
Chạm rãi, chậm rãi…
Bước từng bước lại gần đám tội phạm trước mặt
\” Này… Ông ấy… Không hề chết… Đúng không? \” Câu hỏi giống như hỏi một người không tồn tại. Giống như việc sẽ chẳng bao giờ có câu trả lời.
Nhưng cậu vẫn không hề dừng lại, vẫn tiếp tục hỏi. Tim cậu giống như bị ai đó bóp nghẹt lại, cậu đau lắm.
\” Sao mấy người không nói gì vậy? Ông chưa chết có phải không? \”
Vì Thunderstorm mặc đồ đen nên phải mất một lúc, nhóm tội phạm kia mới thấy được dòng máu đỏ chảy từ tay và chân của cậu ta.
Rõ ràng, việc cưỡng chế phá hủy đi chiếc vòng cổ và xiềng xích cũng đã khiến cơ thể cậu ta trấn thương cực lớn. Tên này làm vậy chẳng khác nào tự tay phá hủy chính cơ thể mình.
Nhưng cậu bé ấy không hề thấy đau, gương mặt vẫn thản nhiên với những dòng nước mắt ấm nóng chảy xuống. Khi hoà với máu lại càng khiến người có phần sững sờ. Giọng nói thật chua xót, lại càng đau khổ tuyệt vọng. Cậu ta hỏi nhưng hỏi với chính mình. Thứ khiến cậu đau đớn bây giờ không phải những vết thương trên cơ thể ấy. Cậu nhớ rồi… Cậu nhớ lại cảnh người ông mà cậu yêu quý nhất ra đi trong chính vòng tay của mình.
Nhưng cậu chưa bao giờ chấp nhận sự thật đó. Cậu đánh lừa chính bản thân mình. Luôn là như vậy…
\” Ông ấy vẫn còn sống mà… Thật sự là vẫn còn sống… Ông nói ông chỉ mệt một chút thôi… Ông chỉ là ngủ thôi… Ông nói sẽ tỉnh dậy… Ông đã nói sẽ tỉnh dậy… Ông sẽ không nói dối đâu… Rõ ràng ông đã nói vậy mà… Ông đã nói thế… \” Cả cơ thể Thunderstorm run lẩy bẩy, máu từ cơ thể đã lan đến sàn nhà. Nhưng cậu vẫn không quan tâm, miệng cứ lẩm bẩm những câu nói không rõ đầu đuôi.