Ness thầm nghĩ trong đầu, lòng đượm vẻ tư sầu.
Ước gì cậu cũng giống Shidou, có thể dũng cảm nói ra thêm một lần nữa.
Ness không ngốc, không hề ngây ngô, hắn đơn giản là thích Kaiser thành kẻ ngốc thiếu suy nghĩ mà thôi.
Tình yêu như bia, như rượu. Lần đầu uống thấy đắng rát cổ họng, mùi hương nồng nặc khó ngửi, toàn thân khó chịu cực đoan. Lần thứ hai uống cũng chẳng khác gì lần đầu. Cho đến lần thứ ba, lần thứ bốn, rồi nhiều lần khác nữa, lúc này ruột gan nóng rừng rực, cảm giác khó chịu im lì không biến mất, nhưng chính cái cơ thể chếnh choáng – mất tỉnh táo đã xoá mờ đi cảm giác lần đầu ấy, để rồi bản thân hành động theo bản năng.
Ness trước nay luôn cô đơn và tịch mịch, có lẽ gặp được Kaiser như bắt gặp được thủy triều dâng lên, như ngọn lửa hồng cháy rực rỡ, như phép thuật nhiệm màu. Và Kaiser chính là ngày tận thế của riêng hắn.
\”Kaiser, tôi muốn mang cậu đến nơi bình minh bất diệt.\” Giữa tiếng người người cười đùa reo réo, giọng nói nhỏ xíu của Ness vang lên, thoạt như tiếng thì thầm không để một ai chú ý, nhưng là tiếng gào thét xé nát cõi lòng.
Mọi người trên bàn tiệc chơi theo vòng tròn liên tiếp mười lần, mà lần nào tới Kaiser anh cũng thua, có khi hình phạt trong bài còn nhân đôi. Có một vài lần, anh đổi cây khác, nhưng cuối cùng bị Chigiri bắt bài hạ gục.
\”A… Sao tôi xui rủi thế này?\” Kaiser hết ngồi nổi rồi nằm la liệt trên ghế.
Ness uống thay anh nãy giờ đã hơn mười mấy ly bia. Mặt mày hắn đã đỏ mét, khi hơi thở toả ra nằc nặc mùi rượu, tuy vậy ánh mắt vẫn còn khá tỉnh táo.
\”Bốc bài lẹ đi, nói nhiều quá.\” Chigri cười khoái chí.
\”Chậc.\” Kaiser tặt lưỡi, nhìn lướt bài. Không thể chọn đại được nữa, phải chọn theo linh cảm của mình. Kaiser nghĩ. Anh bốc tấm đầu tiên thay vì chọn ở giữa hoặc gần cuối.
[ Sự Thật : Nếu được hẹn hò với những người ở đây. Bạn sẽ chọn ai? ]
Kaiser càng đọc giọng càng nhỏ dần.
\”Ê. Cậu từ chối hơn mười lần rồi. Giờ phải trả lời đấy!\” Bachira hét to. Cậu không sợ Kaiser sẽ chọn Isagi, vì hai người họ ghét nhau thẳng mặt.
Kaiser thở dài. Ness sắp trụ không nổi rồi. Anh từ chối nữa sẽ vô cùng thiệt thòi cho hắn.
\”Ờm…\” Kaiser lên tiếng. Mọi người lúc này rất tập trung vào hắn.
Đôi mắt tím mơ hồ quan sát nhất cử của anh. Hắn không trông đợi gì nhiều cả. Đã ba năm rồi, cái tên người đó khắc trong tim, nhưng thời gian trôi mãi và lượng bia cuồn cuộn như sóng tràn quanh thân thể làm lu mờ đầu ốc hắn. Cái tình mãi ở đó, cạng kiệt mòn mỏi.
\”Nếu được hẹn hò với một ai đó trong phạm vi bàn tiệc này. Tôi sẽ hẹn hò với Chigiri.\” Kaiser nói hết sức giả tạo.
Chưa bao giờ anh giả tạo đến độ này. Cả nụ cười trên khoé môi thậm trí nhếch méo mó.
Ai cũng nhìn anh. Ánh mắt trông khinh bỉ…