\”Rầm!!\”
Đúng lúc này, cánh cửa bị thô bạo đạp tung, nam chính xuất hiện oai hùng, cool ngầu kèm theo sau là dàn nô tài, binh lính hùng hậu tăng thêm hiệu ứng khí thế.
\”Hoàng thượng giá lâm!!\”
Gia Hân mừng rơi nước mắt, lập tức chạy về phía hắn. Sau đó mới thấy không đúng, hành động này quá mất mặt đấng nam nhi rồi. Theo góc độ nào cũng thấy mình như bồ nhí bị vợ cả dằn mặt trong mối tình tay ba, à nhầm, tay mũ n.
Nhìn ra cậu bị kinh hoảng không nhẹ, khí lạnh của hắn trực tiếp kéo nhiệt độ phòng xuống số âm.
\”Hoàng hậu, đây là chuyện gì?\”
Trong cung này, ai cũng đều là diễn viên xuất sắc. Hoàng hậu khôi phục vẻ điềm đạm đoan trang, vô tội hỏi lại.
\”Thiếp mời bằng hữu tới thưởng trà, là có tội sao hoàng thượng?\”
Chưa phải lúc!! Lí trí hắn kêu gào, rốt cuộc phải giấu nắm đấm trong tay áo.
\”Trẫm thấy nàng rảnh rỗi như vậy, từ hôm nay mỗi ngày chép một trăm lần kinh thư trong từ đường để cầu phúc cho bá tánh đi. Cũng là… cầu phúc cho phủ tể tướng.\”
Phương Dung một thân hoa lệ lảo đảo muốn ngã. Mắt phượng tràn đầy tơ máu cùng không cam lòng. Nàng càng thêm hận Gia Hân, trừng mắt chỉ vào cậu.
\”Hoàng thượng, ngài vì một thái giám mà đối với ta tuyệt tình đến nhường này?\”
\”Là tạo cơ hội cho hoàng hậu làm chút việc thiện!\”
Bảo Long mang theo Gia Hân, lạnh lùng rời khỏi Phượng Ninh cung.
____
Trên đường, cỗ kiệu bị chặn lại.
\”Hoàng… hoàng thượng…\”
Từ tổng quản quỳ gối lết một đường đến chân hoàng đế, liên tục gập đầu thỉnh an. Ông không biết kế hoạch này hoàng đế đã biết được bao nhiêu, cả thân thể bị doạ run rẩy không ngừng, nói cũng không được đầy đủ.
Hắn lẳng lặng nhìn ông ta, đột nhiên hỏi:
\”Từ tổng quản, ngươi hầu hạ trẫm đã bao nhiêu năm?\”
Từ tổng quản đầu càng cúi thấp.
\”Lão nô từ khi hoàng thượng năm tuổi đã theo ngài.\”
\”Năm tuổi.\”- hoàng đế thì thầm.
\”…\”
\”Vậy ngươi phải hiểu rõ tính trẫm mới phải. Trẫm, không thể dung thứ kẻ lừa gạt.\”
Từ tổng quản hoảng hốt, trong lòng hiểu rõ chiếc kim trong bọc đã đến ngày lòi ra. Ông làm trâu làm ngựa cả đời, không lừa gạt hoàng thượng chuyện to tát gì, lần này, lại vì một tên thái giám mà nóng vội. Không, duy nhất một lần này, ông không thể bị nhìn thấu.