Tẩm cung.
\”Mau nói cho trẫm biết ngươi là ai?\”
\”…\”
\”Đứng lại cho ta!\”
\”…\”
\”Tại sao luôn xuất hiện trong mộng của trẫm?\”
\”…\”
Ảo mộng chập chờn, biến dạng. Khi bóng lưng miệt mài đuổi theo đã gần trong gang tấc, đập vào mắt lại chỉ có máu và máu trào ra. Mang theo vô tận yêu dã cùng bi thương.
\”KHÔNG!!\” – Bảo Long choàng tỉnh. Ngước mắt lên là tấm rèm nhung thêu long phụng tinh xảo, hắn vẫn đang ở tẩm cung.
\”Lại nữa.\”
Mệt mỏi chống người ngồi dậy, theo thói quen sờ tay lên mặt, cảm giác được một cỗ ẩm ướt.
Hắn khóc.
Từ thời niên thiếu bắt đầu nhận thức được xung quanh, hắn luôn nằm mộng. Một bóng lưng mờ ảo… một nụ cười rạng rỡ… một ánh mắt xinh đẹp bất tuân…
Cố gắng hàng vạn hàng nghìn lần, cũng không thể khắc hoạ được khuôn mặt kia. Người đó tựa tinh linh trên trời, mà đôi tay phàm tục của hắn chỉ có thể bất lực để vụt qua.
Người đó rất thích đồ trắng, nhưng đến cuối giấc mộng, đều là màu máu đỏ tươi kiều diễm tàn khốc. Hắn thấy mình cùng người đó luân hồi qua từng kiếp người, kết cục lại trơ mắt nhìn đối phương chết đi.
Thân phận hoàng thượng đứng trên muôn dân, nhưng hắn biết mình tồn tại chỉ vì một người. Người duy nhất làm hắn biết yêu hận, biết đau đớn điên cuồng, biết khóc…
Khi Ngọc Trân từ trên cao ngã xuống kiệu hắn, cô ăn mặc kì lạ. Gọi là đồng phục sinh viên, áo sơ mi trắng và quần âu đen. Người đó cũng hay mặc như vậy. Cô thẳng tính, có chút hống hách lại có chút ngờ nghệch. Người đó dễ thương hơn nhiều lắm, không để hoàng thượng hắn vào mắt. Cô thích tự do. Người đó cũng ghét trói buộc, luôn tìm mọi cách trốn khỏi vòng tay hắn, thậm chí là cái chết…
Nhưng, không phải.
Bảo Long bóp trán, cao giọng gọi.
\”Từ tổng quản.\”
Bên ngoài, vị thái giám nhanh lẹ đi đến.
\”Hoàng thượng, ngài có phân nhó?\”
\”Động tĩnh bên Ỷ Lan cung?\”
\”Dạ, Ngọc tú nữ tức giận đập hết một lượt đồ đạc. Sau đó, sáng sớm sai người mang trà hoa nhài tới, nói là giúp hoàng thượng thanh tỉnh xử lý triều vụ. Còn có, nương nương mong ngài bớt giận, trưa nay ghé qua, nương nương đã chuẩn bị bàn tiệc tạ tội.\”
Từ tổng quản lén quan sát sắc mặt hoàng thượng. Chỉ có thờ ơ và phiền chán, Ngọc tú nữ này, hết thời rồi. Cũng chỉ là một đoá hoa sơn dã, làm hoàng thượng quyến luyến một hai ngày.