Việc Nhật Anh chọn đuổi theo Khánh Thi không có gì là bất hợp lý, dù rõ ràng khi làm vậy, hắn đã chấp nhận đặt kế hoạch hoàn mỹ của mình lên một ván cược rủi ro. Khánh Thi đang ở trong thời kỳ mẫn cảm của Alpha. Dù anh có luôn miệng \”Tôi không phải Alpha như thế\” và \”Tôi là con người chứ không phải con thú\”, thì Nhật Anh vẫn không thể không lo lắng. Hắn biết khả năng tự chủ của Khánh Thi rất tốt, rất mạnh mẽ; nhưng thứ hắn còn biết rõ hơn ấy chính là Alpha nào cũng như nhau. Cái hắn đang nói ở đây là kiểu gen và biểu hiện của nó ra bên ngoài: Tính kiểm soát, tính sở hữu lớn, ham muốn dục vọng cực đại trong thời kỳ mẫn cảm, bản năng luôn trong tình trạng có thể lấn át lý trí… Trăm người như một, Nhật Anh thề, không khác đi được.
Lần bị kích thích bởi pheromone của Hạ An, Khánh Thi thật sự đã rơi vào trạng thái mất đi nửa nhận thức, vậy nên anh mới đồng ý để hắn chạm vào mình, mới cảm thấy thoải mái. Để Khánh Thi không bị sốc, đến nửa quá trình Nhật Anh mới dùng tới pheromone của mình để áp chế mùi Omega khiến anh mụ mị đầu óc. Mới chỉ tiết ra một chút thôi đã khiến anh đau đến mức vừa giãy dụa vừa vỗ lưng hắn đồm độp, nếu như lúc ấy Nhật Anh nghiêm túc dùng pheromone của mình quyến rũ anh, làm tình với anh, thì chắc chắn không chỉ thể xác mà tâm trí anh cũng chẳng chịu nổi. Cho nên khi anh tưởng mình đang có ý thức và hiểu rõ những gì bản thân đang làm, thật ra anh không hề, mà chỉ đang chịu sự chi phối của bản năng mà thôi.
Bệnh của anh là bệnh kiêu ngạo. Để Khánh Thi lang thang bên ngoài trong tình trạng này có là bố anh cũng không yên tâm cho đặng.
Nhật Anh lần theo mùi pheromone khét loang loáng trong không khí lưu lại trong không trung để tìm anh. Băng qua khu phố chợ đang vãn dần, hắn men theo con đường mòn vòng ra sau thôn dẫn tới bãi sân trống gần cánh đồng. Vừa tới khúc ngoặt vào sân, một đôi nam nữ kéo nhau chạy ra đã vô tình va phải người hắn. Omega nữ kia còn ngước lên chớp mắt nhìn hắn một cái khiến Nhật Anh hơi sợ, vai co rúm lại nhường đường cho họ đi.
Xuất hiện Omega phát tình là có vấn đề rồi. Nhật Anh chậc lưỡi rồi mau mắn tiến vào khoảng sân trong. Cuộc trò chuyện với giọng nói lơ lớ nửa đông nửa tây quen thuộc lọt vào tai hắn ngay lập tức.
\”Họ đi rồi, anh bỏ tay ra đi. Còn cắn nữa coi chừng chết vì uốn ván đấy.\”
\”…\”
\”Thôi nào, để tôi đỡ anh.\”
Người đàn ông trẻ nắm lấy cánh tay trái của Khánh Thi vắt qua vai mình, nhờ có chiều cao xấp xỉ nhau mà việc nâng anh lên với gã hoàn toàn không có gì khó. Khánh Thi đang bị chính bản năng ham muốn dục vọng của mình dội ngược lại sau nỗ lực chống cự pheromone của Omega, hiện tại ngoại trừ việc ghim chặt hàm răng vào cánh tay đến rướm máu để giữ bản thân không phát điên, anh gần như không thể đưa ra phản ứng khác. Trên bụng áo phông của anh vẫn còn một đốm máu sẫm màu.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Nhật Anh không thể không đau lòng. Máu trong người hắn như sôi lên, chỉ muốn nhanh chóng chạy tới ôm anh vào lòng. Ấy vậy mà lại có quá nhiều thứ cản hắn lại.
Nhật Anh nhíu mày nhìn khuôn mặt quen thuộc kia. Vẫn là đôi mắt hai mí với đuôi mắt hơi cụp, tròng mắt đen láy sáng rỡ và mái tóc vàng tự nhiên mềm mại. Ngũ quan sắc xảo như tượng tạc, dẫu có đeo thêm một cặp kính đen cục mịch thì vẻ điển trai này vẫn là không thể chối cãi. Vừa thấy Nhật Anh, gã đã cong môi cười, thản nhiên mở lời bằng một thứ tiếng mà rõ ràng từ cách phát âm, ai cũng đoán được đây mới là tiếng mẹ đẻ của gã chứ chẳng phải tiếng Việt.