[Bl Việt] Thiên Hoa Giữa Dòng Ngân. [Hoàn Thành] – Chương 17: Alpha và Omega (2) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bl Việt] Thiên Hoa Giữa Dòng Ngân. [Hoàn Thành] - Chương 17: Alpha và Omega (2)

\”…Dạ?\”

\”Cởi cà vạt của tôi ra rồi thắt lại đi. Sao hả? Còn nhớ những bước tôi vừa chỉ không?\”

Tôi quan sát biểu cảm ngạc nhiên của Nhật Anh qua gương mà khó hiểu vô cùng. Đừng nói là từ nãy tới giờ tôi giảng bài nước đổ đầu vịt, cậu ta thật sự không nhớ gì đấy nhé? Việc thắt cà vạt cũng đâu yêu cầu kỹ năng gì, chỉ cần tập trung một chút là có thể nhớ được căn bản các bước rồi. Không, tôi không nên trách cứ Nhật Anh. Chú Lâm đã từng nhắc tôi rồi, là những người có vấn đề tâm lý thường dẫn theo hệ lụy suy giảm trí nhớ và khả năng chú ý; Nhật Anh cũng không là ngoại lệ. Thay vì cứ khó khăn với nhau, đáng lẽ tôi nên kiên nhẫn hơn mới phải.

Nghĩ bụng, tôi cầm tay Nhật Anh đặt lên nút thắt cà vạt, điều khiển từng ngón để gỡ nó ra.

Mười đầu ngón tay khẳng khiu thay tôi cầm thân cà vạt lên, thận trọng thực hiện từng bước theo hướng dẫn. Trong khi Nhật Anh tập trung nhìn vào gương để thắt cà vạt cho tôi, tôi lại cúi đầu để nhìn tay cậu. Đôi cánh tay săn chắc của cậu vòng qua bả vai tôi có cảm giác như một cái ôm hờ. Không phải pheromone, mùi hương cơ thể mới là thứ chen vào khoảng trống giữa chúng tôi. Nhật Anh có mùi dầu gội của tôi, sữa tắm của tôi, nước xả vải của tôi, nhưng tôi vẫn cảm thấy có gì đó rất riêng mỗi lần thu dư hương này vào buồng phổi. Riêng nhưng không xa lạ, riêng mà thân quen, cái sự riêng đã tồn tại trong trí nhớ của tôi từ rất lâu rồi: cái sự riêng tôi không thể nào cắt nghĩa.

\”Trước đây bố mẹ tôi thường xuyên đi làm xa nên ở nhà không có ai dạy Quỳnh Anh buộc tóc cũng không có ai dạy tôi thắt cà vạt. Đến những dịp kỷ yếu hay lễ gì, tôi đều được bên chuẩn bị lễ phục thắt cà vạt cho. Tôi luôn nghĩ nếu cứ thế này, tôi chẳng cần thiết phải học cách thắt làm chi.\”

Trong nỗ lực kiếm tìm xem cái riêng mà tôi cảm nhận được ở Nhật Anh là gì, tôi nhớ ra một câu chuyện cũ thiệt cũ.

\”Sau đó tôi sang Hàn một thân một mình, khi ấy mới biết được áp lực của việc tự lập khủng khiếp đến mức nào, đặc biệt là với những đứa trẻ được bao bọc kỹ. Đó là sáu năm cô đơn và mệt  mỏi nhất cuộc đời tôi, lúc nào cũng chông chênh chực gục ngã.\”

\”Tôi đã nỗ lực hết sức để đạt được những kết quả tốt cho xứng với kỳ vọng của gia đình. Nhưng cậu biết không? Trước ngày lễ tốt nghiệp Đại học, mẹ tôi đổ bệnh, cả bố và em gái tôi đều phải ở lại chăm sóc nên không thể sang tham dự. Nỗ lực bốn năm của tôi, tấm bằng khen bằng máu, mồ hôi và nước mắt của tôi, đến cùng vẫn chỉ có một mình tôi xem.\”

Ánh mắt bâng khuâng của tôi đuổi theo từng động tác chậm rãi của Nhật Anh. Sự hoài niệm khiến tôi bồn chồn lạ, rồi tôi đan hai bàn tay rảnh rỗi vào nhau.

\”Tôi thậm chí không biết tự thắt cà vạt để lên sân khấu nhận bằng. Vậy là tôi cứ ngồi ở trạm xe thật lâu. Khi ấy, một người phụ nữ trung niên đã xuất hiện. Biết tôi sắp tốt nghiệp, bà ấy đã ôm tôi và nói rằng cháu đã làm tốt lắm. Vất vả cho cháu rồi. Sau đó bà ấy cầm chiếc cà vạt nhàu nhĩ trong tay tôi lên, choàng lên cổ và giúp tôi thắt nút cà vạt. Đó là nút Pratt Knot, kiểu thắt mà người chồng quá cố của bà rất thích. 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.