[ Bl/Danmei ] [ Edit ] Úc Nhiễm Trần [ Hoàn ] – Tứ Bộ : Mê Tị [ 9 ] – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[ Bl/Danmei ] [ Edit ] Úc Nhiễm Trần [ Hoàn ] - Tứ Bộ : Mê Tị [ 9 ]

Vừa đến thái y viện, Úc Nhiễm Trần đã cảm thấy nơi này thật quen thuộc, khi về đến phòng nhỏ của mình trong thái y viện, nhìn cái giá đầy sách, đột nhiệt trong lòng rất hứng thú, cầm từng quyển lên xem.

Nhưng khi nhìn qua từng quyển, trong lòng hơi mất hứng một tẹo \”Mấy quyển này, ta nhớ rất rõ đã đọc rồi, nhưng sao không nhớ được mình đọc lúc nào vậy?\”

Tiểu Quí Tử lo lắng chạy đến cạnh Nhiễm Trần nói: \”Chủ tử, nếu nhớ không được thì cũng đừng suy nghĩ nhiều nữa. Trước tiên người cứ đi pha dược cho hai người họ đi, hoàng thượng và Tề Quân nói thái giám thần không biết cách pha, sức lửa quá yếu. Người pha dược rất giỏi, vì vậy người hãy đi pha đi, xong Tiểu Quí Tử sẽ thay người mang đến cho hoàng thượng và Tề Quân, sau đó sẽ nói với họ vài câu để tối họ mua hồ lô đường cho người ăn\”

Vừa nghe đến hồ lô đường, Úc Nhiễm Trần lập tức nuốt nước miếng, có lẽ cả đời này ăn cũng không ngán được, bản thân cũng không rõ tại sao nhưng trong đầu luôn xuất hiện ba chữ hồ lô đường. Nhiễm Trần nhanh chóng gật đầu, nhìn phương thuốc Tiểu Quí Tử đưa cho mình, Nhiễm Trần chọn dược, lấy dược, động tác rất thành thạo, rồi đưa dược bỏ vào cái niu nhỏ, sau đó đổ nước vào, hành động không có chút do dự.

Tiểu Quí Tử bị thái y gọi đi giúp, Nhiễm Trần gật đầu bảo hắn đi đi. Tiểu Quí Tử đành than khóc không ngừng, đám thái y kia lúc nào cũng ăn hiếp hắn cùng Tiểu Hoàn, bắt bọn họ làm này làm kia, trong lòng không cam chịu, nhưng chủ tử cứ gật đầu đồng ý, làm cho bản thân phải đi giúp họ mà không được kêu ca.

Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Úc Nhiễm Trần khi pha dược, Thương Vũ cũng không dám quấy rầy hắn, chỉ lẳng lặng đứng nhìn. Đến khi nhìn thấy Nhiễm Trần vì nhiệt từ bếp lò mà mồ hôi chảy liên tục, không kìm được lòng mình, đi đến bên cạnh Nhiễm Trần, lấy tay áo lau đi mồ hôi trên trán.

Úc Nhiễm Trần hoảng sợ, kinh ngạc nhìn Thương Vũ, đẩy tay hắn ra, giọng nói có chút run rẩy \”Ngươi, ngươi làm gì thế?\”

\”Đừng sợ, ta sẽ không làm hại ngươi, ta giúp ngươi lau mồ hôi\” Nhìn Nhiễm Trần mặt mày hoảng sợ, trong lòng vẫn có chút đau đớn.

Úc Nhiễm Trần ngượng ngùng, người ta rõ ràng đã biết sai rồi, còn sửa sai nữa kìa. Hắn rõ ràng có ý tốt, cũng không phải là người xấu xa gì cả. Nhìn vẻ mặt bi thương của Thương Vũ, Úc Nhiễm Trần ấp úng mở miệng nói \”Cảm ơn… cảm ơn ngươi, đại phôi đản\”

Thương Vũ nghe xong, cảm thấy bản thân vẫn còn hi vọng, không dám tiến thêm một bước nào, chỉ nhẹ nhàng giúp Nhiễm Trần lau mồ hôi, Úc Nhiễm Trần cũng không có đẩy tay hắn ra nữa.

\”Đại… đại phôi đản, pha thuốc xong rồi, dược tốt lắm, ta, ta đi đưa thuốc cho cha và Tử Quỷ thụ phân đây\”

Thương Vũ cầm lấy tay của Nhiễm Trần đang định cầm lấy cái giỏ tre \”Để ta đi, ngươi ở đây nghỉ ngơi đi\”

Úc Nhiễm Trần ngoan ngoãn gật đầu, trong lòng nghĩ đại phôi đản đâu phải người xấu đâu, có lẽ do hắn biết sửa sai, mà còn sửa rất tốt, nhưng tại sao mới gặp ta lại gọi hắn là đại phôi đản chứ? Nghĩ hoài không ra, nhìn bóng Thương Vũ khuất dần, Nhiễm Trần nằm lên giường, theo thói quen bắt đầu nghỉ ngơi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.