Bên ngoài mưa vừa tạnh, không khí ẩm ướt mát mẻ, Thường quay trở lại nhịp sinh hoạt như bình thường. Ngày học hai buổi, vừa học vừa nhìn cậu út Lộc ương bướng đối chọi với thầy Danh, tuồng như cái việc cậu cứ trơ mặt ra đó khiến thầy cũng mất đi vẻ bình tĩnh vốn có.
\”Được rồi, câu này trò Lộc giải cho thầy.\”
Vẫn như mọi khi, Thường làm mẫu lên giải mấy câu đầu, thầy Danh lại gọi tên Dương Lộc lên làm phần còn lại, chỉ có điều thầy đổi giọng, thầy không tỏ ra nghiêm khắc khó chịu, thầy từ tốn dẫn dắt:
\”Nếu trò giải được, hôm nay thầy cho trò nghỉ sớm.\”
Thường ngạc nhiên nhìn điệu bộ kiên nhẫn của thầy, thầy đã cất đi cây roi dài ngoẵng đáng sợ, ra lời khuyên bảo:
\”Chỉ cần trò chịu làm, đúng sai gì thầy cũng cho nghỉ sớm. Đằng nào trò cũng không thích học hành, có cơ hội đi tội gì phải ngồi ở đây cho mệt.\”
Trái với dáng điệu thờ ơ mọi khi, lần Dương Lộc có hơi phản ứng lại, nó ngẩn lên nhìn thầy, cái đầu nhỏ như suy nghĩ điều gì đó, cuối cùng vẫn tiếp tục nghịch mớ máy bay thuyền nhỏ nó xếp từ giấy tập.
Thường thấy mà nóng cả mặt. Tay thầy Danh run rẩy, thầy hít sâu một hơi, đứng dậy ra ngoài.
Thường trông theo thầy một hồi, thầy đi khuất, cậu ngó sang cậu út Lộc đang mải chơi, cuối cùng lớn gan đứng dậy bỏ đi tìm thầy.
Đặng Danh cũng không đi đâu xa, thầy đứng chỗ hòn non bộ, ngẩn ngơ nhìn đám cá bảy màu bơi dưới mặt nước phủ màu xanh rêu.
\”Thầy.\”
Thường khẽ khàng gọi một tiếng, thầy Danh liền quay về nhìn cậu, trầm trầm đáp:
\”Ừ, ngồi trong đó tự học đi, lát thầy vào.\”
\”Thầy đang buồn cậu út Lộc hả?\”
Thường không vòng vo mà hỏi thẳng, Đặng Danh bị hỏi trúng, thầy lại thở dài thêm một tiếng, rầu rĩ nói:
\”Thú thiệt thầy cũng không phải thần thánh, từ đầu thầy nào muốn nhận vụ dạy dỗ này, thầy thích dạy ở trường hơn, thích nhìn gương mặt của mấy đứa nhỏ háo hức chờ nghe thầy giảng bài.\”
\”Vậy sao thầy còn nhận lời cậu tư Khanh đến đây dạy?\” – Thường thắc mắc hỏi.
\”Trường học thiếu kinh phí, vừa hay cậu tư Khanh nhà họ Trịnh lại có.\”
Thường nghe cũng buồn theo. Có câu \”Hạt tiêu nó bé nó cay, Đồng tiền nó bé, nó hay cửa quyền\”, \”Không tiền phải chịu thấp chịu lùn\”. Vì tiền nên chị cậu phải chịu gả làm vợ lẽ của người ta ở nơi xứ xa, cũng vì tiền mà dù chỉ cách nhau một cái tường gạch cao qua khỏi đầu, cậu và mẹ chẳng thể nào gặp nhau được nữa.
\”Nhưng mà không phải cậu tư ép uổng gì thầy đâu. Cậu có chuyện nhờ vả, lại nhiệt tình vừa ra tiền vừa ra sức, không những xây sửa lại trường học còn may quần áo mới, tài trợ tập sách. Có câu \”Đứt tay một chút còn đau – Huống chi nhân nghĩa, lìa sao cho đành\”. Người ta không ép, nhưng không lẽ mình cứ thản nhiên nhận không. Thầy còn là người có ăn có học, hiển nhiên càng làm không được.\”