Phía sau sa rèm mỏng như cánh ve, Trương Khởi Linh tựa vào đầu giường chăm chú xem tịch thư. Bất quá có người nào đó vẫn luôn làm phiền hắn, chiếc đuôi trắng tinh mềm mại phe phẩy qua lại quét trên khuôn mặt anh tuấn, thả một chút câu dẫn muốn đối phương chú ý tới mình.
\”Ngô Tà, đừng nháo.\” Hắn nhẹ giọng nói.
Một cục bông trắng như tuyết cuộn tròn bên cạnh hắn, nhắm mắt giả vờ như không có gì chiếc đuôi tiếp tục gãi gãi lên mặt người kia.
Có lẽ song thai năm tháng làm chiếc bụng càng thêm nặng nề, hiện tại Ngô Tà thật thích hiện nguyên hình Cửu Vĩ, có như vậy y mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Trương Khởi Linh bất đắc dĩ bỏ quyển thư xuống, bàn tay vén ra những chiếc đuôi tìm đến chỗ tư mật của tiểu hồ ly.
\”Muốn sao?\” các ngón tay cảm nhận mật huyệt hơi ẩm ướt, chỉ cần lại xoa nắn thêm một chút tiểu huyệt đã hoàn toàn ướt sũng, \”Còn không mau biến lại.\”
Tiểu hồ ly còn đang mê mẩn, nghe thấy mệnh lệnh liền hóa hình người, cơ thể trần trụi nằm nghiêng trên giường, làn da mịn màng hồng hồng, đôi mắt to tròn màu sáng ướt át, như viên dạ minh châu toả sáng dưới đáy hồ, cánh môi đỏ mọng ngọt ngào khẽ hé mở, cánh tay ngọc ngà che lại chiếc bụng tròn tròn, đôi chân dài hơi co lên đưa ra cặp mông đầy đặn trắng nõn trước mặt nam nhân như một lời mời tà mị.
Trương Khởi Linh hít sâu một hơi, hắn cảm thấy tiểu hồ ly thiên chân nhà hắn càng lúc càng biết mê hoặc lòng người, càng lúc càng gợi cảm, tuyệt đối không muốn người khác nhìn đến.
Nhận được lời mời quyến rũ như thế, nói hắn không động tình thì… Chỉ có quỷ mới tin!
\”Tiểu hồ ly, tới đây.\”
Ngô Tà ngoan ngoãn bò đến bên cạnh Trương Khởi Linh, dân lên cặp mông của mình, cúc hoa đỏ thẫm còn đang khép chặt rất nhanh liền bị nam nhân khai phá…
Ngón tay cẩn thận luồn vào mật huyệt ướt đẫm, cắm vài lần miệng huyệt liền mềm mại mở ra đón nhận thêm ngón tay thứ hai, tiểu huyệt hung hăng bọc lấy hai ngón tay, gắt gao siết chặt, thành thục hút lấy.
\”Ưh~ ah…\” Ngô Tà rên lên một tiếng, \”Ưm…ngứa…\”
Lần lượt ngón tay thứ ba rồi ngón thứ tư cũng được đưa vào, không ngừng móc ngoáy bên trong tiểu huyệt, gãi đến các điểm ngứa, nhưng những vết chai sần trên bụng ngón tay cọ xát vào thành ruột mỏng manh càng làm cho y thêm ngứa, cảm giác ngứa ngáy như ập đến từ bốn phương tám hướng, dễ dàng phá hủy lí trí của y.
\”Ah… Tiểu Ca…mau…ngứa sắp chết nha…\”
Hậu huyệt bị bốn ngón tay chen vào cắm rút, nới rộng thành một lỗ hỏng, tựa như một đoá hoa hồng đỏ thẫm, tiếng nước theo nhịp điệu của ngón tay vang lên nhóp nhép… Bỗng dưng Ngô Tà cảm thấy một vật thô ráp được đẩy vào trong cơ thể mình.
\”…Không…không muốn.\” Ngô Tà nức nở lắc đầu cự tuyệt khi thấy người phía sau đẩy quyển thư đã được cuộn tròn cắm vào giữa mông của mình.
\”Vậy em muốn gì?\” Trương Khởi Linh cố ý đẩy quyển thư vào thêm một chút.
\”…Em…muốn anh… Muốn…cự vật của anh… Mau…cho em…\”