Văn phòng Tổng Giám Đốc.
Trương Khởi Linh có một cuộc hội nghị trực tuyến giữa các đối tác trong nước.
Những người phụ trách các khu vực khác nhau trên màn hình máy tính vẫn đang tranh cãi, và họ không nhận thấy rằng Trương Tổng, người luôn tỏ ra vô cảm và giống như một tảng băng, hiện tại có gương mặt hơi đỏ và thậm chí hơi hé môi.
Trương Khởi Linh đã cố gắng hết sức để khống chế nhịp thở của mình đều đặn, không cho thấy bất kỳ sự bất thường nào trên khôn mặt của mình. Đầu của Ngô Tà vùi vào giữa chân hắn, đôi môi mềm mại xấu xa cố hết sức mút lấy dương cụ to lớn, đầu lưỡi nóng ẩm trượt dọc theo đường gân guốc, lướt từ đầu đến gốc, cố gắng nuốt lấy. Dương cụ co giật, khoái cảm không thể chờ đợi xâm chiếm lý trí, hắn không ngờ rằng Ngô Tà sẽ làm như vậy.
Cuối cùng, ai đó trong cuộc họp đã phát hiện ra rằng Trương Tổng, vẫn im lặng từ đầu chí cuối.
\”Trương Tổng! Ngài có ý kiến gì không?\”
Trương Khởi Linh hít một hơi thật sâu.
\”Không có.\”
\”Ờ… vậy chúng ta tiếp tục.\”
Ngô Tà không thể ngậm hết toàn bộ cự vật, một tay y cầm lấy phần còn ở bên ngoài, tay còn lại nhào nặn cái túi ở phía dưới, còn ác ý cào vào. Y cảm thấy còn chưa đủ, liền đưa đầu lưỡi xoay chọc vào lỗ niệu đạo. Rồi há miệng cố gắng ngậm lấy toàn bộ, ngậm vào sâu trong cổ họng, mút mạnh, một ít chất lỏng phun ra từ lỗ nhỏ, gân xanh trên mu bàn tay của Trương Khởi Linh hiện ra, hắn cụp mắt xuống nhìn. Vừa đúng lúc Ngô Tà cũng ngẩng đầu lên nhìn hắn, trong mắt tràn đầy tinh nghịch và khiêu khích.
Cuộc hội nghị vẫn huyên thuyên trong màn hình.
Trương Khởi Linh tắt đi camera với lý do bị hỏng và chỉ để lại giọng nói. Hắn quét tất cả văn kiện trên bàn làm việc xuống đất, Ngô Tà bị kéo ra và đè lên chiếc bàn lớn. Mặt bàn gỗ nguyên khối rất nặng, dưới bàn còn có một tấm thảm dày, dù có chịu tác động mạnh đến đâu cũng sẽ không rung chuyển và phát ra âm thanh. Hắn nhanh chóng cởi ra chiếc quần của Ngô Tà, trực tiếp đưa hai ngón tay vào hậu huyệt. Mặc dù cúc huyệt đã ẩm ướt, nhưng cũng không tránh khỏi có chút đau xót, Ngô Tà cố gắng kiềm nén tiếng hét của mình, để không bị những người trong hội nghị nghe thấy.
\”Um____\”
Hai ngón tay nhanh chóng tăng lên ba ngón, không ngừng qua loa cấm rút. Thấy huyệt đạo mềm dần, Trương Khởi Linh đưa vật thô cứng đau đớn của mình đặt ở miệng huyệt, rồi từ từ đẩy vào. Tiểu huyệt miễn cưỡng ngậm lấy cự vật chậm rãi thích ứng.
Đôi chân mảnh khảnh của Ngô Tà ôm chặt lấy eo thon gầy hữu lực của Trương Khởi Linh. Hắn di chuyển rất nhẹ nhàng, nhưng dương cụ bên trong cúc huyệt mài tới mài lui điểm chết chóc nhất, khoái cảm tình dục mãnh liệt, Ngô Tà thút thít rên rỉ, lắc đầu.
Trương Khởi Linh không thể thương xót cho tiểu hồ ly tinh nghịch này, hắn kéo xuống chiếc cà vạt nhét vào trong miệng Ngô Tà, bên dưới chậm rãi đưa đẩy.