Bị Vạn Người Ghét Sau Khi Trùng Sinh Bạo Hồng Toàn Mạng – Chương 66 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bị Vạn Người Ghét Sau Khi Trùng Sinh Bạo Hồng Toàn Mạng - Chương 66

Cùng Cố Phi nói chuyện mấy câu, Lâm Thanh Yến không khỏi ngáp dài, hai ngày nay cậu bận rộn luyện tập ca khúc chủ đề, mới ngủ có mấy tiếng, vừa rồi bị kích thích vẫn còn tinh thần. Bây giờ đã tắm rửa và nằm trên chiếc giường êm ái, ở đây tâm trí và cơ thể nhanh chóng trở nên mệt mỏi.

\”Buồn ngủ?\”

\”Không sao đâu, không buồn ngủ lắm.\” Giọng nói của Lâm Thanh Yến nhẹ nhàng hơn bình thường, mang theo chút lười biếng và mệt mỏi.

Cố Phi tưởng tượng ra đứa nhỏ lười biếng nằm trên giường, ngay cả thanh âm cũng không khỏi chậm lại, sợ quấy rầy cậu: \”Ngoan, đi ngủ trước đi.\”

Lâm Thanh Yến còn muốn nói thêm mấy câu với người đàn ông. Nhưng cậu buồn ngủ đến mức không thể mở mắt và đầu óc hỗn độn nên chỉ có thể thỏa hiệp, \”Được… Em cúp máy trước, ngủ ngon.\”

\”Ngủ ngon.\”

Cố Phi nói đặt điện thoại xuống, nghiêng nhìn ánh đèn neon ngoài cửa sổ xe, đôi mắt đẹp sắc sảo ấy sâu thẳm và điềm tĩnh, phản chiếu ánh đèn neon rực rỡ hòa vào màn đêm bao la.

Hắn biết Lâm Thanh Yến tham gia chương trình tuyển tú cũng không  dễ dàng, đứa nhỏ là người chăm chỉ, luyện tập sẽ rất vất vả, nhìn thấy Lâm Thanh Yến càng gầy hơn trước, Cố Phi sẽ cảm thấy đau lòng, nhưng đây là con đường mà đứa nhỏ đã chọn, hắn sẽ không can thiệp quá nhiều.

Lâm Thanh Yến có sự tự do và lý tưởng của riêng mình, trong tương lai em ấy sẽ bay cao hơn và xa hơn, đứng trên một sân khấu lớn hơn và sáng hơn, Cố Phi sẽ không trói buộc cậu với mình, nhưng hắn sẽ không để cậu rời khỏi sự kiểm soát của mình.

Cũng giống như người thả diều, con diều sẽ bay cao hơn và xa hơn theo gió, nhưng chỉ cần có dây diều thì dù bay đến đâu nó cũng có thể quay về với người ấy.

Điều Cố Phi có thể làm chính là làm cho con đường này thông thoáng hơn, dễ đi hơn.

——

Trong đêm khuya, vẫn còn có thí sinh luyện tập trong phòng tập nhảy, hoặc trở về ký túc xá, trò chuyện cười nói, chuẩn bị tắm rửa chuẩn bị đi ngủ. Bên kia, ký túc xá bốn người tối om, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở nhẹ nhàng.

Kiệt sức cả về thể xác lẫn tinh thần, Lâm Thanh Yến và Lục Vũ Kỳ đều đang ngủ say, đột nhiên, tiếng bước chân lộn xộn từ bên ngoài truyền đến, sau đó cửa phòng ngủ bị đẩy ra, căn phòng vốn tối tăm bỗng được chiếu sáng bởi những ngọn đèn sợi đốt đột nhiên bật lên.

Lâm Thanh Yến vẫn đang ngủ say cau mày khó chịu, sau đó có người lắc mạnh người cậu không khách khí chút nào, cậu tưởng mình đang nằm mơ, ngơ ngác mở mắt ra liền nhìn thấy khuôn mặt của Lưu Dương xuất hiện trước mặt mình.

\”Hai người vậy mà ngủ ngon quá đấy, tôi hỏi cậu, tối nay Nam Nam có về ký túc xá không?\”

Sau khi chìm vào giấc ngủ sâu mà bị đánh thức đột ngột, Lâm Thanh Yến cau mày không vui và nhìn thấy An Cảnh và một số tuyển quản cũng đứng ở cửa phòng, cuối cùng cũng tỉnh lại một chút.

Hơn nữa đêm lại nháo um lên, Ăn Nam Ý lại làm ra chuyện gì nữa vậy?

“Cậu ấy không về, có chuyện gì vậy?”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.