Lâm Thanh Yến không biết dáng vẻ của mình lúc này quả thật muốn dụ dỗ người ta phạm tội, Cố Phi trừng mắt nhìn cậu, trong đầu vang vọng lời nói của thiếu niên – Vậy anh thích ai?
Cố Phi nhìn đôi mắt trong sáng lấp lánh của cậu, đôi mắt dần dần trở nên tối tăm, nóng bỏng, như có ngọn lửa đang thiêu đốt sâu trong mắt, một lúc sau, hắn khàn giọng nói: \”Muốn biết anh Phi thích ai sao?\”
Lâm Thanh Yến ngoan ngoãn gật đầu.
Muốn biết mà.
Hầu kết của Cố Phi cuộn lại, một đứa trẻ say rượu rất dễ bị lừa, hắn có một suy nghĩ xấu, nếu không nhân cơ hội chiếm tiện nghi thì thật có lỗi với bản thân.
Bên ngoài người đàn ông rất bình tĩnh, nhưng trong lòng lại có ý xấu, hơi cúi người thu hẹp khoảng cách giữa hai người, giống như đang từng bước hướng dẫn nói Yến Yến, muốn biết người anh Phi thích là ai thì hôn một cái sẽ nói cho em biết.
Vừa nói, hắn vừa chỉ vào khóe môi của mình.
Lâm Thanh Yến dường như không tin những gì hắn nói, cậu hơi cau mày bối rối và chăm chú nhìn vào khuôn mặt tuấn tú và trưởng thành trước mặt, cậu chưa bao giờ nhìn thấy một người đẹp trai như vậy, nghĩ thầm cũng không tổn thất gì, hôn một cái còn có lời. .
\”Vậy tôi hôn, tôi không chịu trách nhiệm đâu.\”
Khóe miệng Cố Phi hơi nhếch lên, \”Ừm.\”
\”Tôi hôn thật đấy? Anh đừng có hối hận đấy?\”
\”Được.\”
Nhận được câu trả lời, Lâm Thanh Yến tiến tới, giơ tay vòng qua cổ người đàn ông, hơi ngẩng đầu hôn lên đôi môi xinh đẹp, không giống như nụ hôn thoáng qua lần trước, đây là nụ hôn thật sự.
Lúc này, thời gian tựa như đứng yên, cho đến khi Lâm Thanh Yến rời đi, hai tay vẫn ôm lấy vai người đàn ông.
\”Hiện tại có thể nói…\”
Cậu còn chưa nói xong, Cố Phi đã giơ tay đặt lên eo thon của thiếu niên, ôm chặt lấy dùng lòng bàn tay đè lên sau gáy, chủ động hôn lên.
\”Sao anh…\”
Những lời tiếp theo của Lâm Thanh Yến đều bị chặn lại, ngơ ngác tiếp nhận nụ hôn của Cố Phi.
Cố Phi giống như một con sư tử bị bỏ đói lâu ngày, ẩn nấp trong bóng tối, kiên nhẫn chờ đợi con mồi, khi con mồi đến trước cửa, cuối cùng cũng lộ rõ bản chất, vồ vập cắn lấy con mồi nhỏ bé đang run rẩy, như thể muốn ngay lập tức nuốt nó vào bụng.
Lâm Thanh Yến giống như đang nằm mơ, không biết đã qua bao lâu, cảm giác đã không thở nổi nữa, khuôn mặt vốn đã đỏ bừng vì mùi rượu bây giờ đỏ như mông khỉ.
Nhìn người trong tay mình gần như thiếu oxy.
Lúc này Cố Phi mới buông tha.
Lâm Thanh Yến dựa vào hắn hít thở từng ngụm không khí trong lành, hai mắt đỏ bừng, suýt chút nữa đã khóc, cậu giơ tay lau khóe miệng, giống như rất tức giận, đánh vào ngực hắn: “Anh… bắt nạt tôi!\”