Bị Vạn Người Ghét Sau Khi Trùng Sinh Bạo Hồng Toàn Mạng – 150 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bị Vạn Người Ghét Sau Khi Trùng Sinh Bạo Hồng Toàn Mạng - 150

Nhiếp ảnh gia chụp liên tục không ngừng

Cậu thiếu niên trên màn hình khoác lên mình bộ y phục trắng muốt như ánh trăng, từng đường kim mũi chỉ đều tỉ mỉ, tinh xảo. Gió khẽ thổi, những lọn tóc mai và tà áo bay nhẹ nhàng, khiến cậu như một tiên tử giữa nhân gian.

Kết hợp với khuôn mặt trắng trẻo và tinh xảo đó, mọi chuyển động dưới ống kính đều có thể biến thành một tấm áp phích, 360 độ không có góc chết. Dù chụp thế nào cũng sẽ đẹp.

Xung quanh có rất nhiều người đứng, tất cả đều là nhân viên, Ngô Vĩ Quang đứng ở trong đám người, trên mặt mang theo nụ cười khó giấu. Đúng là bảo bối luôn có thể mang lại kinh hỉ cho ông.

Diễn xuất tốt và ngoại hình phù hợp với vai diễn.

Nhiếp ảnh gia càng hưng phấn chụp càng nhiều ảnh, không hề có ý định dừng lại, An Thanh Yến là người đầu tiên kêu dừng lại, nhận lấy nước trợ lý đưa đến uống một ngụm, sau đó nói với nhân viên: \”Phiền lấy giúp tôi dải lụa bịt mắt lại đây.\”

\”Được!\” Nhân viên nhanh chóng chạy tới, mang theo một dải dây lụa trắng rộng hai đốt ngón tay, cảm giác sờ vào rất tốt.

An Thanh Yến lại bước đến bên phông trắng, đôi bàn tay trắng nõn thon dài cầm một dải ruy băng để che đi đôi mắt trong veo, tùy ý thắt một nút ở sau đầu.

Những ngày đầu Thẩm Thính Hàn bị mù, quanh năm dùng lụa trắng che mắt. Sau này, trong quá trình trả thù, hắn gặp Lâm Tiêu, thủ lĩnh trẻ tuổi của Lang tộc và được đối phương chữa khỏi.

Trong khi chàng trai đang buộc dải lụa những người đứng bên cạnh lại một lần nữa dính mắt vào, che đi đôi mắt đó ngược lại càng thêm vài phần mỏng manh và yếu ớt, khiến khuôn mặt ưu việt đó càng thêm thanh lãnh.

Chết tiệt, chết tiệt, nó thực sự tuyệt vời!

Đẹp điên, điếng điếng người!!

Đây không phải là vẻ đẹp của mỹ nhân yếu ớt lạnh lùng sao?

Nhiếp ảnh gia lại bắt đầu nhấn nút chụp không ngừng.

Mỗi tấm ảnh đều là một cơ hội kiếm tiền!

Vài phút sau, trong đám đông đột nhiên có động tĩnh, An Thanh Yến bị bịt mắt không nhìn thấy gì, nhưng lại nghe thấy có người hét lên \”Xin chào, Ôn tổng\”, Ngô Vĩ Quang hình như cũng đang chào người đó.

\”Tôi chỉ đến xem qua thôi, mọi người cứ làm việc của mình đi, không cần quan tâm đến tôi.\” Giọng nam dịu dàng và từ tính xuyên qua đám đông, truyền đến tai An Thanh Yến, vừa xa lạ vừa quen thuộc trùng lặp với những gì trong trí nhớ.

Thân thể cậu cứng đờ trong giây lát, sau đó cậu cởi dải lụa trắng che mắt ra, liếc nhìn đã thấy Ôn Ngôn đang đứng trong đám người.

Ôn Ngôn đứng bên cạnh Ngô Vĩ Quang, hắn mặc một bộ vest trắng đắt tiền, dáng người cao ráo thẳng tắp, trên khuôn mặt tuấn mỹ nhìn ra nụ cười ôn hòa giống như tên của hắn.

Đã vài tháng trôi qua kể từ lần cuối cậu gặp Ôn Ngôn, khi An Thanh Yến gặp lại lần nữa cậu có cảm giác như là đã mấy đời, không có ân oán cũng không có hận chỉ có sự bình tĩnh.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.