Bí Mật Của Chúng Ta [Lingorm] [Chuyển Ver] – YING XẨY THAI – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bí Mật Của Chúng Ta [Lingorm] [Chuyển Ver] - YING XẨY THAI

Ling Ling Kwong lấy quần áo mặc ở nhà đi vào phòng tắm, cửa phòng tắm không đóng chặt, chùm tia sáng mỏng dọc theo sàn nhà hắt ra, loáng thoáng có thể nghe thấy tiếng nước chảy.

Orm mắt nhìn thẳng, tập trung vào những bức ảnh hiện lên trên màn hình.

Một giọng nói quen thuộc đột nhiên phát ra từ trong loa:

\”Ling Ling, để dì Uân xem, hôm nay con xinh đẹp hơn bình thường phải không?\”

Orm vốn là bộ dáng lười biếng, sau khi nghe giọng nói liền thẳng dáng ngồi. Thì ra ngoài ảnh chụp, còn có video.

Địa điểm quay dường như là trong phòng ngủ, với ánh sáng mặt trời phủ khắp sàn nhà. Ling Ling Kwong tóc buộc lên, mặc một chiếc sườn xám ngắn, nhìn nơi nào đó ngoài màn hình, nghe dì Uân nói như vậy, nàng mới quay cái đầu nhỏ lại nhìn chằm chằm vào máy ảnh.

Đôi mắt to đen láy rõ ràng, ánh mắt ướt át, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào, làm cho trái tim người nhìn tan chảy.

Dì Uân ở ngoài màn hình: \”Oa, hôm nay Ling Ling xinh đẹp quá!\”

Không biết cái gì đã thu hút sự chú ý của nàng, Ling Ling Kwong lại nhìn ra ngoài màn hình, dì Uân gãi mũi nàng một cái:

\”Ling Ling, chờ lát nữa chúng ta sẽ phải…… \”

\” Không được chạm vào nó. \” Ling Ling Kwong đột nhiên nhẹ nhàng mở miệng, trực tiếp đi ra khỏi màn ảnh. Máy quay ngay lập tức đi theo chuyển động của nàng, ánh mắt nàng dừng lại trên món đồ chơi, giật lấy về một con búp bê nửa cũ nửa mới từ người phụ nữ đang ôm một đứa bé trong tay.

Đây là… Orm nheo mắt, Uông đại thẩm thẩm khi còn trẻ?

Uông đại thẩm trêu chọc Ling Ling Kwong: \”Orm, con không thể đưa con búp bê này cho muội muội chơi được sao?\”

Ling Ling Kwong lắc đầu: \”Không được.\”

Mặc dù giọng nói của nàng rất nhỏ nhẹ, nhưng ngữ khí lại rất kiên quyết.

Uông đại thẩm: \”Tại sao không được? Con nhìn xem, con có nhiều búp bê như vậy, cho muội muội mượn cái này chơi một lát, muội muội vẫn còn nhỏ, sẽ không làm hư nó đâu.\”

Ling Ling Kwong vẫn lắc đầu, cau mày lại nói: \”Con thích, nó là của con. \”

Uông đại thẩm:\” Đương nhiên là của con, nhưng đồ chơi phải chia sẻ cùng nhau thì mới vui chứ.\”

Nhìn thấy điều này, Orm không khỏi suy nghĩ, không hổ là Uông đại thẩm thẩm, đã qua mấy chục năm rồi vẫn nhỏ nhen như ngày nào.

Màn hình kéo gần lại, dì Uân đang quay video bước tới:

\”Hiếm khi Ling Ling có được đồ vật mình yêu thích, chỉ cần là thứ con bé thích, thì không bao giờ muốn người khác chạm vào. Ling Ling, chúng ta mời đại thẩm thẩm chọn một con búp bê khác đưa cho muội muội chơi được không? \”

\” Được. \” Ling Ling Kwong ôm chặt con búp bê của mình trong lòng ngực:

\” Phần còn lại đều có thể đưa cho muội muội. \”

Uông đại thẩm liền cảm thấy hơi xấu hổ, hoá giải cho chính mình nói:

\” Ai da, thì ra Ling Ling của chúng ta đối với đồ vật yêu thích có tính chiếm hữu mãnh liệt như vậy. Nếu sớm biết có chuyện như vậy, vừa rồi đại thẩm thẩm sẽ không lấy con búp bê này.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.