\”Vừa rồi chị tắt máy, em không liên lạc được với chị.\” Orm nằm ngửa trên giường khách sạn, ga trải giường, chăn bông đều không có hương vị của Ling Ling Kwong, cô có chút hối hận vì đã không mang theo nước hoa của Ling Ling Kwong ra ngoài.
Ling Ling Kwong: \”…… Hửm ~~ không tìm được tôi, cho nên tức giận sao?\”
Từ \”Hửm\” kia được cố ý kéo dài ra, âm cuối được nâng cao lên, Orm nói:
\”Hiện tại nghe được giọng của chị là tốt lắm rồi.\”
\”Thật biết lấy lòng.\” Niềm vui sướng của Ling Ling Kwong được truyền đến Orm qua tai nghe, Orm cũng bất tri bất giác kéo khoé miệng lên.
Ling Ling Kwong: \”Hôm nay đi làm về có mệt không?\”
Orm:\”Có một chút.\”
Ling Ling Kwong: \”Bữa tối có hợp với khẩu vị không?\”
Bị Ying làm ảnh hưởng đến tâm tình, thật ra bữa tối Orm cũng không ăn nhiều:
\”… Cũng rất tốt. Còn chị thì sao?\”
\”Tôi…\” Ling Ling Kwong nói \”cảm ơn\” với ai đó, sau đó là âm thanh cánh cửa mở ra.
Orm:\”Chưa về nhà sao?\”
Ling Ling Kwong: \”Vẫn còn ở bên ngoài.\”
Orm nhìn thời gian, đã gần mười giờ tối, cô ngồi dậy:
\”Có xã giao sao? Có phải em đã làm phiền chị?\”
\”Không có, sẽ không bao giờ.\” Ling Ling Kwong nói: \”Nong Orm, tôi cũng rất nhớ em.\”
Những cảm xúc không tốt do Ying gây ra, dễ dàng được xoa dịu bởi câu nói \” Tôi cũng rất nhớ em\” của Ling Ling Kwong. Orm nói \”Ồ\”, cắn môi dưới đỏ bừng: \”….nhớ em làm cái gì?\”
Ling Ling Kwong: \”……\”
Ling Ling Kwong cười khẽ: \”Em học hư.\”
\”Là do chị nghĩ xấu thì có.\” Orm nhẹ nhàng nói, cô là người bắt đầu trêu chọc trước, cô cũng là người thẹn thùng sau khi trêu chọc.
Tiếng thở của Ling Ling Kwong văng vẳng bên tai, Orm nín thở mấy giây, đột nhiên không thể ngồi yên được.
Nếu tranh thủ đặt chuyến bay gần nhất, sau đó lên chuyến bay vào sáng mai, cô có thể ở bên cạnh Ling Ling Kwong được bao nhiêu giờ mà không ảnh hưởng đến công việc?
Orm lập tức xuống đất, cô chưa bao giờ bốc đồng như vậy: \”Ling Ling Kwong, em…….\”
Ling Ling Kwong: \”Mở cửa.\”
Orm: \”……\”
Ling Ling Kwong: \”Không phải em muốn biết vì điều gì mà tôi nhớ em sao? Giáp mặt trực tiếp nói cho em biết.\”
Orm: \”!!!\”
Tim đập loạn xạ, Orm ném điện thoại đi, cửa phòng vừa mở ra, nhìn thấy dáng người yểu điệu đang tươi cười của Ling Ling Kwong đứng ở ngoài cửa, Orm trực tiếp nhào lên ôm cổ nàng: \”Ling Ling Kwong~ ! Ô ô ô… Ling Ling Kwong~!\”
Ling Ling Kwong ôm eo của Orm, ôm cô đi vào phòng, áp lên cánh cửa.
Ling Ling Kwong mang theo hàn khí bên ngoài, khiến cô có cảm giác mát lạnh đến mê người giống như tuyết.