Bay hơn mười tiếng đồng hồ, Orm đẩy xe hành lý bước ra khỏi cổng hành khách.
Cô đã đi theo đoàn lưu diễn hơn một tháng, tuy rằng sau khi cùng với Ling Ling Kwong ở bên nhau, cũng đã không còn tiếp nhận yêu cầu đi công tác dài hạn, nhưng lần này một điều luật sư được bổ nhiệm đột nhiên bị ốm. Lần này rất quan trọng đối với đoàn công tác, chỉ có cô mới có thể giải cứu cả đoàn.
Ling Ling Kwong đến sân bay đón cô, kể từ ánh mắt đầu tiên khi Orm nhìn thấy Ling Ling Kwong, nhịp tim của Orm đã bất thường.
Các nàng trong 8 năm nay đã không xa nhau lâu như vậy.
Khi đi công tác hai người thường xuyên gọi video cho nhau, Orm còn nói đùa với Ling Ling Kwong rằng có phải các nàng đã kết hôn lâu rồi, lại còn đã có con, tình cảm của hai người không còn mãnh liệt như xưa nữa, dù có xa cách cũng sẽ không còn cồn cào nhớ nhung nữa. Ai ngờ vừa gặp mặt, Orm lập tức rơi vào ánh mắt ôn nhu của Ling Ling Kwong, chỉ muốn trốn vào trong lòng ngực của nàng mà không chịu ra.
Ling Ling Kwong mỉm cười hỏi: \”Không phải không còn tình cảm mãnh liệt sao?\”
Orm gắt gao ôm chặt nàng, không thừa nhận chính mình đã nói như vậy, hơn nữa lập tức nói sang chuyện khác:
\”Chúng ta đi đón Tiểu Ira tan học đi, em đã trở về, vừa lúc cho con bé một bất ngờ.\”
Ling Ling Kwong:\” Hôm nay con không đi nhà trẻ, buổi sáng dậy liền nói đau bụng. \”
Orm trong lòng căng thẳng, nới lỏng vòng tay:\” Bụng bị làm sao vậy? Hiện tại con không sao chứ? \”
\”Không sao cả. \” Ling Ling Kwong lúc này còn mỉm cười:
\” Tôi đã đưa con đến khám bác sĩ, ở trên đường đi còn thương lượng với tôi, nói rằng đến khám bác sĩ là được rồi, có thể không tiêm thuốc được không. \”
Ling Ling Kwong nói không sao, Orm cũng đã yên tâm, nghe thấy Tiểu Ira bị đau bụng thế mà còn có tâm tình cò kè mặc cả, cô bị vẻ đáng yêu của con bé làm cho bất ngờ, sau một lúc dừng lại, cô tiếp tục hỏi: \”Bác sĩ nói thế nào?\”
\”Bác sĩ bảo con bé uống nhiều nước ấm.\” Ling Ling Kwong nhận lấy xe đẩy hành lý, cùng Orm đi đến bãi đậu xe.
\”…… A?\” Orm cuối cùng cũng có phản ứng: \”Cho nên là con bé cố ý muốn trốn học?\”
Ling Ling Kwong:\”Chắc là thèm ăn. Sau khi ra khỏi bệnh viện, con bé nói rằng hôm nay chính mình bị bệnh, nên muốn đi qua cho ông cố xem. Đến bên kia liền ôm lấy dì Uân, xin bánh sữa. \”
Orm dở khóc dở cười.
Đặt hành lý vào cốp xe, Ling Ling Kwong hỏi Orm:\”Muốn trực tiếp đi đến ông nội bên kia để đón con, hay là về nhà trước?\”
\”Ân…\” Orm cúi đầu thắt dây an toàn, suy tư chậm rãi nói:
\”Phải thu dọn hành lý một chút, mang theo quà đến cho ông nội cùng với dì Uân.\”
Ling Ling Kwong một tay cầm tay lái: \”Vậy là về nhà?\”
Orm tiếp tục chậm rãi nói: \”Em cũng phải tắm rửa thay quần áo. \”
Đôi môi đỏ của Ling Ling Kwong cong lên, nâng ngón tay lên vuốt ve lỗ tai của Orm:\”Đã biết. \”
Đầu ngón tay dừng lại ở vành tai, động tác của Ling Ling Kwong rất nhẹ nhàng, trong lòng của Orm liền xuất hiện một dòng điện.