Ánh chiều tà hoàng hôn bao phủ cả vùng biển rộng lớn, những con hải âu lượn quanh biến thành những đốm đen xa xăm. Đang là mùa hè thời tiết rất nóng, du thuyền màu trắng cưỡi theo làn sóng mà di chuyển.
Gió biển thổi rối loạn mái tóc dài đen nhánh của Ling Ling Kwong, nàng xoay người, kính râm che khuất hơn phân nửa khuôn mặt của nàng, nhưng không thể che được khoé môi đang cong lên của nàng.
Orm vừa đi một bên, vừa tháo thiết bị lặn xuống, để lại các vết nước rõ ràng lên phía sau boong tàu.
Sau khi bắt gặp ánh mắt của Ling Ling Kwong, Orm lập tức bước đi nhanh hơn, sợ làm ướt Ling Ling Kwong, chỉ mỉm cười hôn nàng, vui sướng nói: \”Em đi tắm rửa sạch sẽ trước\”
Ling Ling Kwong lên tiếng: \”Được a.\”
Sau khi tắm xong tóc vẫn còn ướt dầm dề, Orm không chờ nổi bò lên giường, dựa vào gần Limg Ling Kwong chia sẻ những bức ảnh lặn của cô chụp được với Ling Ling Kwong
Từng bầy cá và những rạn san hô tráng lệ lần lượt xuất hiện trước mắt hai người các nàng.
Ling Ling Kwong: \”Có thể lặn sâu như vậy, nong Orm của chúng ta thật là lợi hại a.\”
Bởi vì ba mẹ của Ling Ling Kwong qua đời trong một vụ đắm tàu, nên từ nhỏ nàng đã bài xích ra biển. Không biết nàng đã lấy hết bao nhiêu dũng khí, mới có thể lên kế hoạch cho chuyến nghỉ phép lần này, bồi Orm đến đây lặn.
Đương nhiên nàng sẽ không nói ra điều này, nhưng Orm đều hiểu hết. Không biết đã bị Ling Ling Kwong làm cho cảm động biết bao nhiêu lần, Orm không nhịn được liền muốn hôn nàng.
Ling Ling Kwomg hôn trả lại, sau khi bị phân tâm tiếp tục lật xem, cho đến khi tầm mắt hoàn toàn bị thu hút.
Đó là một bức ảnh do hướng dẫn viên lặn chụp cho Orm, ánh sáng chiếu vào hố lặn, Orm duỗi tay chân ra ở cột sáng, chỉ có một mình Orm, dáng người cô độc tràn đầy sức sống.
Giống như lúc trước, nàng tiên cá ở Bạch Kình Quán khiến cho Ling Ling Kwong phải đối mặt với sự động tâm của chính mình.
\”…… Thật đẹp.\” Ling Ling Kwong gần như nín thở.
Orm không có khiêm tốn: \”Ân hừ.\”
Ling Ling Kwong nhìn về phía cô, đôi mắt cong cong nở nụ cười ôn nhu: \”Có mệt không? Có muốn nghỉ ngơi một lát không?\”
OỎm: \”Trước tiên làm cho tóc khô đã.\”
Ling Ling Kwong:\”Được để tôi làm.\”
Hai người từ trên giường ngồi dậy, vừa rồi Orm chỉ mặc vội vàng phủ lên chiếc áo ngủ, thắt dây lưng cũng không được buộc chặt, động tác lúc này liền dừng lại. Orm che ngực lại, một lần nữa thắt dây lưng lại, để Ling Ling Kwong sấy tóc cho mình.
Gió ấm từ phía sau thổi đến, tóc đã khô được bảy tám phần, Ling Ling Kwong tắt máy sấy, đặt nó sang một bên.
Orm cầm điện thoại di động, nói với Ling Ling Kwong: \”Trên biển vẫn chưa có tin…….\”
Ling Ling Kwong đè Orm xuống, cúi đầu hôn lên sau cổ của cô, đầu ngón tay theo cánh tay của Orm chậm rãi di chuyển xuống…