\”… Tan chảy rất nhiều máu, lại ở trên đầu, nhìn bộ dạng rất doạ người, kỳ thật cũng không phải là vấn đề lớn gì. Do mình đem sự việc làm quá lên. Orm đừng lo lắng.\” Prig trước đó khóc rất dữ dội, lúc này trong giọng nói vẫn có chút khàn khàn, nàng hắng giọng và nói với Orm
\”Bây giờ mình cũng không dám quay lại phòng bệnh, mình thật sự không biết giải thích thế nào với gia đình của Tan. Dù sao cậu ấy cũng vì mình mới bị đánh thành như vậy.\”
Ling Ling Kwong ở bên cạnh Orm, từ khi chờ đợi kết quả phẫu thuật cho đến bây giờ, vì vậy cuộc trò chuyện điện thoại đã mở loa ngoài. Nghe thấy prig có tâm tình muốn nói chuyện khác, lông mày của Ling Ling Kwong giãn ra, nội tâm lo lắng của Orm cũng giảm bớt, cô hỏi:
\”Chung Duẫn đâu?\”
Prig lạnh lùng nói: \”Cái loại khốn nạn kia, thấy mình gọi cảnh sát liền bỏ chạy.\”
Bên ngoài trời vẫn luôn đang mưa, tiếng sấm cũng chưa dứt, Orm chống một bên lỗ tai:
\”Vậy thì trước tiên đừng động đến hắn. Việc ưu tiên hàng đầu là chăm sóc tốt cho Tan. Về phần gia đình của Tan…Dù sao thì chúng ta cũng đuối lý, cậu nên kiên nhẫn một chút.\”
Prig chém đinh chặt sắt nói:
\”Đừng nói đến chăm sóc, làm trâu làm ngựa mình cũng đều nguyện ý! Chỉ là mẹ của Tan mới là hung thần thật sự, mình cũng không dám nói chuyện với bà ấy.\”
Orm \”……\”
Orm:\”Ngày mai mình sẽ trở về bồi cậu.\”
Khi cô nói những lời này, ánh mắt của cô có đi trưng cầu ý kiến của Ling Ling Kwong, hai người đã ước định đi dạo trong thành phố B, có thể không thực hiện được vì tình huống bất ngờ này. Ling Ling Kwong hiểu ý cô và gật đầu, tỏ vẻ rằng điều đó không quan trọng.
Prig:\”Có những lời nói này của cậu, hiện tại mình đã tràn đầy năng lượng!… À, thay mình nói cảm ơn với Kwong tổng, hôm nay ít nhiều cũng có sự giúp đỡ của cô ấy. Chờ mình xong xuôi trận này, khi Tan được xuất viện. Mình sẽ mời cậu cùng với Kwong tổng đến đây vui vẻ một bữa. Đến lúc đó cậu đừng nói rằng cô ấy đang bận và không thể đến giống như lần ăn lẩu lần trước. Bất luận thế nào, lần này cậu cũng phải mang cô ấy đến cho mình. \”
\”…..\” Vẻ mặt của Orm dần trở nên xấu hổ, cô cũng chưa bao giờ đề cập đến việc ăn lẩu với Limg Ling Kwong
Nhìn Ling Ling Kwong một lần nữa, quả nhiên nàng có chút mờ mịt.
Prig không biết tình hình của đầu dây bên kia, còn lo lắng lên tiếng:
\”Cậu cũng biết mình là người không thích nói chuyện thị phi. Cũng may Kwong tổng không phải người ngoài, vợ của cậu cũng coi như là bạn thân của mình.\”
Orm \”…………\”
\”Không phải người ngoài\”, \”vợ của cậu\”… Prig mở miệng liền mặc định hai người các nàng đang trong mối quan hệ thân mật như vậy. Orm miễn cưỡng duy trì một nụ cười bình tĩnh. Điều này không phải là xấu hổ, mà là đặc biệt xấu hổ.
Ling Ling Kwong cũng không nghĩ rằng thái độ của Prig sẽ như vậy phải không?
Orm theo bản năng muốn tắt chế độ loa ngoài, để đỡ phải Prig lại nói ra những lời ngôn luận gì đó bị Ling Ling Kwong nghe thấy, ai ngờ đột nhiên Ling Ling Kwong tiến lên gọi: \”Prig\”