\”Mie tiểu thư, cô ở đây chời một lát, hội nghị do Kwong tổng chủ trì vẫn chưa kết thúc.\” Trợ lý Diêu đẩy cửa phòng làm việc của Ling Ling Kwong ra, ý bảo Mie có thể đi vào bên trong chờ.
Mie kéo chiếc kính râm che hơn nửa khuôn mặt xuống, cười nhạt khẽ liếc nhìn nàng một cái:
\”Nếu sớm như vậy, thì đã tốt rồi\”
Trợ lý Diêu cúi người mỉm cười, tầm mắt nhìn từ dưới lên trên, từ đôi giày cao gót 10 cm đến đôi tất chân đen dài đến đầu gối của Mie, rồi lại đến tiểu váy ngắn cùng với áo da bó sát, rồi lại nhảy qua chiếc chocker màu đen có chuông quanh cổ. Cuối cùng dừng lại ở khuôn mặt xinh đẹp nhưng kiêu căng của cô:
\”Xin lỗi Mie tiểu thư, thư ký của chúng tôi chưa từng gặp qua cô.\”
Với trang phục như vậy cùng lời nói và hành động như vậy, trợ lý Diêu trong lòng thầm nói, thư ký có thể đưa cô trực tiếp vào văn phòng của Kwong tổng mới là chuyện lạ đấy……….bất cứ ai cũng không thể nghĩ rằng cô cùng phu nhân lại là chị em cùng cha khác mẹ.
\”Hừ!\” Mie kiêu căng ngạo mạn mà tự bước vào văn phòng của Ling Ling Kwong
Trợ lý Diêu đóng cửa đi ra ngoài, đi qua bàn thư ký, an ủi vài câu với cô thư ký nhỏ bị Mie làm khó dễ đến phát khóc.
Trong văn phòng, Mie tháo kính râm ra, nghiêm túc nhìn xung quanh. Thoạt nhìn địa bàn của Ling Ling Kwong, cảm giác ánh mắt đầu tiên chính là trống trải. Không gian quá lớn, bởi vì quá lớn nên có chút quạnh quẽ. Mie cầm lên khối Rubik 16 bậc đang nằm trên bàn làm việc, chơi với nó trong lòng bàn tay, dưới chân cũng không nhàn rỗi, di chuyển đến cửa sổ.
Tầng cao nhất của công ty có tầm nhìn rất rộng, hầu hết thành phố G đều thu hết vào tầm mắt.
\”Thật là xa hoa!\” Mie ném khối Rubik sang một bên, quay lại bàn làm việc, kéo ghế dựa ra ngồi xuống.
Ghế da mềm mại rất co giãn, Mie ngồi trên ghế dựa, xoay đi xoay lại hai vòng. Hương thơm trên người của Lộc Hành Tuyết thoang thoảng thoảng qua trong khu vực này, Mie tuỳ tay lấy ra một bản tài liệu từ chồng hồ sơ trên bàn, làm bộ làm tịch lật xem.
Viện Viện quen cửa quen nẻo đẩy cửa văn phòng làm việc của Ling Ling Kwong ra, nhìn thấy nửa đầu lộ ra sau ghế trong văn phòng, nàng mỉm cười bước tới, đặt cà phê trên khay xuống, rồi đặt vài bản thảo thiết kế trên tay xuống trước bàn, giọng nói ngọt ngào:
\”Chị, cà phê mới pha, còn có mấy bản thiết kế này, nhờ chị giúp em xem qua, xem còn có vấn đề gì không\”.
\”Rắc rắc!\” Người sau ghế dùng sức đóng tập tài liệu lại, gót chân chạm đất, thân thể xoay ghế một vòng 180 độ, đối mặt với Viện Viện.
Viện Viện: \”……\”
Vẻ mặt Viện Viện đột nhiên biến sắc:
\”Kwong tổng chúng tôi không cho phép người khác động vào đồ của chị ấy, bất kể cô là ai, xin hãy lập tức, lập tức! Rời khỏi ngay chiếc ghế này!\”
Giọng nói của nàng trở nên sắc bén, khác hẳn với vẻ ngọt ngào lúc nãy, Mie bị nàng làm ồn ào cũng dửng dưng dỏng tai lên. Cô nhìn lướt qua thẻ công tác trên ngực Viện Viện: