Đúng như dự báo thời tiết, nhiệt độ không khí ngày càng thấp hơn.
Vào ngày cúng tổ, sau khi đến giờ, xe của nhà Sethpatanapong dừng ở dưới lầu để đón Orm
Cửa phòng truyền đến tiếng gõ cửa nhẹ, Orm mở cửa ra, thấy Ling Ling Kwong đứng bên ngoài cửa.
\”Cô còn chưa ngủ?\” Orm hơi kinh ngạc.
Giọng của Ling Ling Kwong lười biếng:
\”Tôi vừa mới xem xong bản kế hoạch thu mua. Dưới lầu có đèn xe. Tôi nghĩ là đến đón em. Mọi thứ đã thu dọn xong rồi sao?\”
Vì muốn ở lại quê một đêm, cho nên Orm phải mang theo một số quần áo đơn giản.
\”Cũng sắp xong hết rồi\” Orm để Ling Ling Kwong vào cửa, rồi tiếp tục làm việc trước đó, cho vài thứ linh tinh vào túi để đồ rồi nhét vào trong vali.
Ling Ling Kwong lặng lẽ nhìn cô bận rộn, cuối cùng nhắc nhở nói:
\”Hôm nay trời có thể có tuyết, nên mặc ấm một chút.\”
\”Tôi biết rồi.\” Orm đóng vali lạ, ngẫm nghĩ một chút:
\”… Sau khi thu mua xong, cô xem tình hình nếu thời tiết xấu, cô cũng không cần phải chạy đến. Dù sao tế lễ cũng sẽ kết thúc trong ngày.\”
Ling Ling Kwong: \”Được.\”
Mặt khác cũng không có gì khác để dặn dò, cũng chỉ là đi ra ngoài một ngày, Orm mặc áo khoác vào:
\”Vậy bây giờ tôi đi xuống, cô nghỉ ngơi sớm một chút đi.\”
Cổ áo khoác của cô đã rủ xuống một nửa, Ling Ling Kwong để ý đến, nàng bước đến để kéo lên và cười khẽ:
\”Tôi đưa em xuống tầng dưới.\”
Orm \”…… Ồ.\”
Tài xế đón Orm, lần nữa quay trở lại đường Tùng Linh để đón mẹ Koy. Ngôi nhà cũ của Sethpanatapong ở một trấn cổ, cách thành phố G khoảng 4, 5 tiếng đi xe, ba Khải đã đầu tư rất nhiều để xây dựng lại từ đường gia tộc, đây là từ đường mới được hoàn thành để thờ tổ tiên rất hoành tráng, ông ấy đã về trước đó hai ngày. Bởi vì mẹ của Mie đã qua đời ở nhà cũ, nên mẹ Koy cũng chưa bao giờ nguyện ý ở lại đây lâu dài, cho nên bọn họ mới hoãn lại đến hôm nay.
Về phần Mie , kể từ khi cãi nhau một trận với ba, nàng thường ban đêm không về ngủ và không thể liên lạc, tế tổ lần này cũng không ai biết nàng có xuất hiện hay không.
Mẹ Koy đưa Tun lên xe, Tun vui vẻ hưng phấn hướng đến nhào lên Orm:\”Chị!\”
Mẹ Koy xốc chăn sau lưng nó: \”Tun, lại đây ngủ.\”
\”Con không buồn ngủ, con muốn chơi với chị\” Tun từ trong túi lấy ra một xấp bức tranh được in thu nhỏ, rung đùi đắc ý:
\”Gần đây trường bọn em đang thịnh hành cái này. Chị nhìn xem, em có cái này ~ có rất nhiều! Có muốn em dạy cho chị chơi cái này hay không?\”
Orm:\”Em đến chỗ của mẹ ngủ đi, chị cũng chuẩn bị ngủ.\”
Tun nghe xong, nào có buông tha:
\”Không được, chị không được ngủ, chị phải chơi cùng với em!\”
Hành trình vẫn còn dài, mẹ Koy cũng không vội thúc giục Tun, bà hỏi Orm