【 Peig: [ bắn ra trái tim]】
【 prig: biu~biu~biu~】
【 prig : Hello? Kwong phu nhân có ở đó không? 】
Orm ngồi rung chân ở mép giường, mắt nhìn tin nhắn của Prig liên tục hiện lên trên điện thoại.
Sau khi Ling Ling Kwong trả lời xong về vấn đề hôn môi kia, Prig không có nói gì thêm nữa, trong suốt quá trình chỉ nhìn đánh giá Orm bằng ánh mắt khó đoán, Orm biết lúc đó Prig có khả năng không thể dễ dàng buông tha cho cô.
Cô tuỳ tiện nhấp vào một biểu tượng cảm xúc, để cho thấy rằng cô vẫn ở đó.
【 Prig : Nói thẳng ra đi, hiện tại mình không hứng thú đến quá trình chuyển biến cảm xúc của cậu thay đổi như thế nào. Mình chỉ muốn có một cuộc đối thoại nói chuyện người lớn giữa hai tỷ muội [ bắn ra trái tim ]】
Orm \”……\”
【 prig: Hôn kịch liệt đến như vậy, trên cổ in đầy dấu vết, ngay cả lỗ tai cũng không buông tha, mình không tin các cậu vẫn còn chưa ngủ [hét chói tai]】
【 Prig: Là loại ngủ kiểu đó. 】
\”Mình cũng không có phủ nhận…\” Khi Orm gõ chữ, trên mặt cũng đã nhanh chóng bị thiêu cháy.
【 Prig :! 】
【 Prig: A 】
【Prig: Không hổ là Kwong tổng, nhìn bên ngoài tao nhã ung dung, lúc làm việc đến sấm rền gió cuốn, đúng là mình không nhìn lầm cô ấy! 】
【Prig: Tỷ muội, có cảm giác thế nào, các vì sao trên bầu trời đều bị cậu hái xuống rồi a! 】
Orm đỡ trán, dùng một tay chậm rãi trả lời: \”Cảm giác thật sự rất tốt…\”
【 Prig:…… \”Thật sự rất tốt\”, bao nhiêu lần? 】
Orm: \”Bọn mình đã ở cùng nhau cả ngày hôm nay… không nhớ rõ là bao nhiêu lần, dù sao cũng rất tốt…\”
Prig ở bên kia không động tĩnh trong một lúc, khi Orm chuẩn bị đặt điện thoại xuống, tin nhắn của Prig lại hiện lên.
[Prig: Vẫn luôn ở bên nhau, không nhớ được bao nhiêu lần, haizzz, mình cảm thấy mình đã đắc tội rồi [tạm biệt]]
【 Prig: Cùng giới thật đáng nể [ tạm biệt][ tạm biệt ]】
\”Nhìn cái gì mà cười thú vị như vậy, vẫn luôn cười?\” Ling Ling Kwong tắt đèn ở hành lang bên ngoài, đi vào phòng của Orm, đóng cửa lại.
Orm: \”Không có gì, cùng Prig nói vài câu.\”
Ling Ling Kwong vừa tắm xong đã thay bộ đồ ngủ, hương thơm nồng nàn vây quanh khi nàng đến gần.
Thân thể là có ký ức, đầu óc của Orm lập tức đều là viễn cảnh diễn ra lúc ban ngày, xen lẫn hơi thở độc đáo thuộc về Ling Ling Kwong làm cho cô chìm nổi trong khoái cảm trầm luân.
Màn hình di động một lần nữa sáng lên, Orm cúi đầu nhìn.
【 Prig : Cho nên cậu cũng \”ngủ\” Kwong tổng? 】
\”Cô ấy lại làm khó dễ em sao?\” Ánh mắt của Ling Ling Kwong rơi vào vết dâu tây in trên cổ Orm. Làn da của cô trắng bạch và mỏng, chỉ cần một chút nhẹ thì các vết bớt đã hiện lên rất rõ ràng, tình hình như bây giờ càng không phải bàn đến.