Bí Mật Của Chúng Ta [Lingorm] [Chuyển Ver] – ĐỪNG KHÓC – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bí Mật Của Chúng Ta [Lingorm] [Chuyển Ver] - ĐỪNG KHÓC

Xe chạy trong đêm, chậm rãi rẽ vào Ngự Thuỷ Nam Uyển.

\”Là phải về nhà sao?\” Orm trong đầu đầy mờ mịt.

Ying: \”Ừm, về nhà.\”

\”Dì Ninh vẫn khoẻ chứ?\” Orm xuống xe, Ying đưa cô đến đây muộn như vậy, cô không khỏi lo lắng cho dì Ninh

Ying mở gác cổng ở dưới lầu: \”Buổi trưa chị có tranh thủ thời gian trở về thăm bà ấy, đã ăn cơm nhiều hơn mấy ngày trước, còn có sức lực lải nhải với chị nữa.\”

Orm cảm thấy an tâm: \”Dì ấy nào có lải nhải với chị, dì ấy thương yêu chị nhất.\”

Hai người lần lượt bước vào trong thang máy, ying bấm tầng năm.

\”Vậy có chuyện gì? Mà nhất định phải đến đây gấp như vậy?\” Orm vẫn như cũ, không có manh mối gì.

Ying: \”Đợi chút nữa em sẽ biết.\”

Rời khỏi party, từ nhà mang cô đến Ngự Thuỷ Nam Uyển, lại vẫn luôn úp úp mở mở, Orm thật sự không hiểu trong hồ lô của Ying có bán thứ thuốc gì, nhưng cũng không hỏi thêm.

Khi thang máy lên đến tầng năm, Orm đi qua bên trái đến nhà của dì Ninh, nhưng Ying vẫn đứng bên phải gọi cô:

\”A Từ, nơi này.\”

Orm quay người lại, Ying từ từ mở cửa căn nhà mà Orm đã ở hơn mười mấy năm, sau đó đã bán đi. Cửa nhà chậm rãi mở ra.

Orm đứng tại chỗ: \”Nơi này đã bán đi rồi mà? Bán cho một vị giáo thụ họ Lâm…\”

Ying: \”Sau khi kiếm được tiền, chị đã mua lại từ trong tay của anh ta.\”

Orm nhìn Ying đang đi về phía mình, sau đó nắm tay dẫn cô, dẫn cô vào nhà.

\”Lâm giáo thụ đã sửa đổi nó, chị đã tận lực khôi phục lại, nhưng nhiều nét vẽ bậy của em ở trên tường, trên đồ đạc, đều không thể khôi phục được.\” Ying mở lòng bàn tay của Orm và trịnh trọng đặt chìa khóa cửa vào lòng bàn tay cô:

\”Chị đã mua lại lâu rồi, chỉ là chị không mở miệng được,… Chị biết chị không có tư cách, cũng không có tự tin.\”

Trước đó Ying vẫn luôn nắm chặt chìa khóa, nhiệt độ cơ thể cũng đã bao trùm lên nó, thâm tâm của Orm như bị hung hăng nắm chặt, cô nhận ra điều gì đó, chỉ là không thể tin được.

Ying: \” Chị… nong Orm, chúng ta là cùng một loại người. Cái mác \’con ngoài giá thú \’ đã mang đến bóng ma cho em, mang đến thương tổn cho chị, xuyên suốt cả cuộc đời kể từ khi sinh ra. Trước nay đều bị ràng buộc không thể tuỳ hứng, không thể chọc cho ba không vui, phải học rất nhiều thứ để làm hài lòng ông ấy, đều phải là người ưu tú nhất về mọi phương diện, mặc kệ em nghe có thể hiểu được điều đó hay không, mặc kệ em có thể tiêu hoá được áp lực đó hay không. Chúng ta vẫn luôn bị mắc kẹt trong một lồng giam mang tên \’người nhà\’, nhưng chúng ta cũng không thể oán hận ai, phải biết ơn ba đã cho sinh mệnh, càng phải biết ơn mẹ đã vất vả nuôi nấng. \”

Ying nghẹn ngào nói, hốc mắt của Orm đã dần dần ẩm ướt. Những gì Ying nói đều là những gì cô đã trải qua từ khi còn nhỏ, hai người có quá nhiều điểm cộng hưởng và giống nhau.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.