Bí Mật Của Chúng Ta [Lingorm] [Chuyển Ver] – ĐÔI TẤT CHÂN CỦA EM VỢ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bí Mật Của Chúng Ta [Lingorm] [Chuyển Ver] - ĐÔI TẤT CHÂN CỦA EM VỢ

\”Này, cô có nói cho Orm biết không?\” Mie nhặt cái túi dưới chân lên, ném lên vai, rồi đi theo Ling Ling Kwong lên xe.

\”Không có.\” Ling Ling Kwong nói.

Mie hạ tấm che nắng ở ghế phụ xuống, mở gương ra rồi nhìn vào.

Khoé miệng cô có vết thương, máu tươi đã kết vảy.

Ling Ling Kwong: \”Có chỗ nào khó chịu không? Có muốn tôi đưa cô đi bệnh viện không?\”

\”Không cần, mua cho tôi một ít thuốc để lau vết thương là được.\” Mie thờ ơ nói, không cảm thấy lời yêu cầu của mình là không khách khí đến mức nào…….tuy rằng là quan hệ thông gia nhưng các nàng căn bản không thân nhau, ở cùng một chỗ như vậy cũng chưa từng xảy ra.

Ling Ling Kwong cũng không ngại, nàng nhớ ra gần đó có một hiệu thuốc nên lái xe đi tìm. Tới nơi, nàng đi xuống mua thuốc, Mie nhìn nàng không nhanh không chậm bước đi.

Sau khi mua được thuốc và quay lại xe, Ling Ling Kwong đưa túi thuốc cho Mie. Mie không nhận:

\”Tự mình sao có thể lau được, cô không giúp tôi sao?\”

Mie nói như lẽ đương nhiên, Ling Ling kwong gật đầu lấy ra một ít bông gạc:

\”Sẽ có chút hơi đau, cô chịu đựng một chút.\”

Mie đang ngồi ở bên cạnh nàng, nửa phần trên của cô nhích lại gần Ling Ling Kwong

Mie thật ra rất xinh đẹp, trong cử chỉ lại có khí chất kiêu ngạo, khí chất ngời ngời, nhưng là giống như thời kỳ nổi loạn của tuổi trẻ vẫn chưa trôi qua, luôn có bản lĩnh làm cho người nhà sứt đầu mẻ trán.

Tăm bông dính nước thuốc, Ling Ling Kwong đang lau vết thương cho cô, Mie đau đớn nhưng không nói một lời, khoá mày không chớp mắt nhìn chăm chú Ling Ling Kwong với vẻ mặt nghiêm túc.

Sau khi Ling Ling Kwong lau sạch khóe miệng bị thương của cô, nàng vặn ra thuốc dán, nhẹ nhàng bôi lên một lớp.

\”Được rồi.\” Ling Ling Kwong đặt những thứ đó vào trong túi thuốc, lại lần nữa đưa cho Mie

\”Cố gắng hạn chế chạm vào nước. Tuy rằng vết thương không lớn nhưng phải cẩn thận, coi chừng để lại sẹo.\”

Mie không cho là đúng và cất nó đi.

Ling Ling Kwong:\”Bây giờ tôi đưa cô về nhà nhé?\”

Mie giễu cợt nói: \”Đó mà là nhà sao.\”

Cô ôm cánh tay với tư thế chán đời, như thể \”Cả thế giới đều phụ cô và phải xin lỗi cô\”, thật không may âm thanh của bụng đói kêu ọc ọc làm cho tư thế này của cô có chút hơi buồn cười.

Ling Ling Kowng cảm thấy buồn cười:

\”Cô muốn ăn gì? Ăn xong sẽ đưa cô về nhà. Thời tiết rất lạnh, sau khi trở về tắm cho thoải mái, sau đó ngủ một giấc thật ngon.\”

Mie sắc mặt lạnh chỉ huy nàng: \”Cô đi về phía trước.\”

Có những tòa nhà chưa hoàn thành trong một khu phố cũ, một nửa chuỗi tài chính bị đứt gãy, không có nhà đầu tư nào khác tiếp quản, những tòa nhà tối om sừng sững trong gió lạnh. Các người bán hàng đã sử dụng các tấm vải nhựa hồng lam để chống đỡ lên các tán cây dọc theo đường phố, theo thời gian, nó trở thành một nơi tập trung của những bữa ăn khuya giá cả phải chăng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.