Bí Mật Của Chúng Ta [Lingorm] [Chuyển Ver] – DỖ DÀNH – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bí Mật Của Chúng Ta [Lingorm] [Chuyển Ver] - DỖ DÀNH

\”Họ đang sửa lại bản thảo chắc còn một lúc nữa mới xong, em có đói không? Có muốn gọi đồ ăn trước không?\” Vạn Văn ngồi đối diện với  Orm vừa cầm thực đơn vừa nói chuyện.

Vạn Văn là luật sư của tập đoàn và có giao tình riêng với Ling Ling Kwong rất tốt, nhưng Orm cũng không quen thân với cô ấy.

Vạn Văn lật xem thực đơn: \”Tôi đã nhìn Viện Viện trong mấy năm nay, thành thật mà nói, tôi rất bội phục vì sự kiên trì nghiên cứu của con bé.\”

Orm cũng cầm thực đơn lên, tuy rằng hai mắt đang xem thực đơn, nhưng trong lòng lại suy nghĩ đến một màn ngoài cửa vừa rồi.

Ling Ling Kwong đang thảo luận về bản thảo thiết kế với Viện Viện, Vạn Văn cũng ở đó, theo lý thuyết thì không có vấn đề gì, nhưng Orm lại cảm thấy không thoải mái.

Cô nhớ đến nụ cười của Viện Viện khi ngồi bên cạnh Ling Ling Kiwng trong rạp chiếu phim, nhớ đến những lời của Uông đại thẩm nói Viện Viện đã nổ lực học thiết kế trang sức là vì Ling Ling Kwong nhớ đến lần đầu tiên hai người gặp mặt, Viện Viện rất tự nhiên hào phóng, không luống cuống chút nào.

Cho nên cô ấy là cùng đi công tác với Ling Ling Kwong sao? Trong mấy ngày nay?

Orm thầm muốn thăm dò Vạn Văn, nhưng vừa lúc nhìn thấy Ling Ling Kwong cùng Viện Viện đang đi tới.

Viện Viện cười tủm tỉm nói gì đó, nụ cười rạng rỡ của Ling Ling Kwong thoáng chốc nở rộ ra, còn chói mắt hơn cả ánh sáng trên đầu mọi người.

Orm vô thức bấm vào góc của thực đơn, hối hận vì đã chạy đến đây một chuyến. Ling Ling Kwong có bất ngờ hay không, cô cũng không biết, dù sao hiện tại cô không thể nói ra chuyện không vui của mình.

\”Chị Orm, thật là trùng hợp, chị cũng đang đi công tác?\” Viện Viện hưng phấn ngồi bên cạnh Orm

Có bốn người, Viện Viện lại ngồi ở đây, Ling Ling Kwong chỉ có thể đi đến vị trí bên cạnh Vạn Văn mà ngồi xuống, chéo góc với Orm

Orm hơi gật đầu: \”Thật trùng hợp.\”

Ling Ling Kwong : \”Đã gọi món chưa?\”

Orm nhướng mắt, Ling Ling Kwong đang cười với cô, Vạn Văn ở bên kia nói:

\”Này liền liếc mắt đưa tình sao, còn tưởng rằng hai người còn phải đợi một chút nữa, không ngờ lại nhanh như vậy.\”

———–

Các món ăn lần lượt được bày lên bàn, trong bàn ăn Viện Viện lại cùng Ling Ling Kwong nói về trải nghiệm của cô ấy trong buổi triển lãm, thỉnh thoảng Vạn Văn cũng xen vào vài câu. Ba người đều có chủ đề chung, trong khi Orm chỉ có thể vùi đầu dùng bữa.

Quả nhiên là cùng nhau đi công tác, hừ…

Âm thanh từ điện thoại di động trong túi truyền đến, đến đúng giờ Prig lại đến thỉnh an.

Orm nói \”Thật xin lỗi\” với mọi người, cầm điện thoại di động rời khỏi bàn, nhân cơ hội đi ra ngoài hít thở không khí.

\”Tến khốn đó!\” Prig ở bên kia điện thoại hùng hùng hổ hổ:

\”Orm cuối cùng mình cũng biết được tung tích của con rùa rụt cổ Chung Duẫn đó!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.