Orm bước ra khỏi thang máy, Ying đã chờ cô ở ngoài cửa, cô vừa xuất hiện, Ying đã kéo cô vào nhà:
\”Chị đứng trên lầu thấy em bước xuống xe. Nào đến đây, rửa tay rồi ăn cơm.\”
Orm làm theo lời Ying, rửa tay rồi ngồi xuống bên bàn ăn.
Trên bàn có ngọn nến, ánh nến dịu nhẹ, Ying rót rượu vang đỏ vào ly chân dài. Nàng đeo đôi hoa tai ngọc trai thon dài thanh mảnh, những viên ngọc trai làm cọ lên chiếc cổ trắng ngần của nàng.
\”Nong Orm, trước tiên chúng ta kính một ly, nên là vì chuyện gì đây?\” Ying vừa nói vừa nâng ly rượu lên.
Orm nén lo âu trong lòng xuống, cũng nâng ly rượu lên.
Ý cười trong đôi mắt sinh động của Ying, nàng nói:
\”Kính quá khứ của chúng ta đi.\”
Hai ly rượu chạm vào nhau phát ra âm thanh thanh thuý, Orm uống một ngụm nhỏ.
Ying đặt ly rượu xuống, tiếp đón Orm
\”Ăn thử miếng bò bít tết do chị làm đi.\”
\”Được.\” Orm cắt một miếng nhỏ đưa vào trong miệng.
Ying: \”Thế nào?\”
Sau khi Orm nếm thử, rồi nói: \”Rất mềm, hương vị cũng rất ngon.\”
Ying tươi cười tràn ngập: \”Thử món khác xem sao.\”
Orm nếm thử từng món, dưới ánh mắt mong đợi của Ying, cô gật đầu:
\”Tất cả đều rất ngon, rất hợp khẩu vị của em, cảm ơn.\”
Ying:\”Nếu em thích, sau này chị có thể thường xuyên làm cho em ăn. Uống rượu đi! Lần này kính vì tương lai của chúng ta?\”
Orm đặt dao nĩa xuống, Ying giơ tay ra hiệu cho cô cầm ly rượu lên.
\”Em không uống được nữa, em còn phải lái xe trở về.\” Orm lấy chìa khóa cửa ra, đặt trên bàn, đối diện bàn ăn, cô nói với Ying
\”Em có chút lời muốn nói với chị.\”
Nụ cười của Ying chuyển nhạt đi, nhẹ nhàng đặt ly rượu xuống.
Ngọn nến bùng cháy mạnh mẽ, xung quanh yên lặng, Ying lúc trước từng cho rằng \”tiếng kim rơi có thể nghe thấy\” là quá khoa trương, bây giờ nàng mới biết đó là sự thật.
\”Nong Orm, em đối xử với chị như vậy có công bằng không?\” Ying nhìn về phía chìa khoá, mỉm cười lần nữa, nhưng nụ cười tràn đầy chua xót:
\”Em nói tạm thời không thể trả lời chị. Để chị cho em một chút thời gian, chị thông cảm cho em. Chị biết em cần phải xem xét nhiều phương diện và không thể đưa ra quyết định dễ dàng như vậy được. Nhưng mà, chị gọi điện thoại cho em, em không trả lời, còn có mỗi ngày em đều cùng với Ling Ling Kwong sinh hoạt ở bên nhau và cùng cô ấy tham gia tiệc tất niên, được mọi người coi là hình mẫu của tình yêu… nong Orm, em đã bao giờ nghĩ đến cảm giác của chị không? Điều này có công bằng với chị không? Rốt cuộc là em đang suy xét hay là em chỉ trả lời cho có lệ vậy thôi? \”
Orm muốn nói gì đó, nhưng chỉ cảm thấy bị nghẹn ở cổ họng.
Ying: \”Ling Ling Kwong thật sự tốt như vậy sao? Lúc đầu em cùng cô ấy kết hôn, chỉ là bởi vì hai nhà có hôn ước, em với cô ấy cũng không có cảm tình gì mà, phải không? Chỉ mới ba năm, chưa đến bốn năm, tâm ý của em dành cho chị liền thay đổi vậy sao? Tình cảm hơn mười mấy năm giữa chúng ta, vậy mà không bằng ba năm ngắn ngủi này sao? Chị không tin! \”