Ngày hôm sau, bác sĩ đến cửa và sau khi hiểu rõ tình hình ngày hôm qua, ông ấy đã tiêm lại cho Ling Ling Kwong
Khí sắc của Ling Ling Kwong đã cải thiện rất nhiều, không còn ốm yếu nữa, thậm chí còn có đủ sức lực để giải quyết công việc, khi bác sĩ ghim kim tiêm cho nàng, nàng vẫn còn đang nói chuyện với trợ lý Diêu.
Orm mời bác sĩ vào phòng khách uống trà chờ, Ling Ling Kwong ở phía sau:
\”Orm\”
Orm quay đầu lại.
Ling Ling Kwong nhìn cô: \”Hiện tại không còn sớm, hôm nay em không cần đi làm sao?\”
Orm nói: \”Hôm nay không có việc gì.\”
Ling Ling Kwong cong môi cười với cô, rồi tiếp tục nghe trợ lý Diêu báo cáo.
Buổi sáng thời gian trôi qua rất nhanh, ghim kim tiêm khó khăn lắm mới kết thúc, dì Trang xách theo đồ ăn đến nấu cơm.
Orm tiễn bác sĩ đi, rồi đi vào bếp chuyển động vài vòng, vẫn là nên lên lầu.
Trong phòng, kính cửa sổ trong suốt từ trần đến sàn dẫn đến ban công được mở ra,một chiếc ghế bập bênh ở bên cửa sổ, Ling Ling Kwong đang nằm trên chiếc ghế bập bênh chơi khối Rubik.
Trên đầu gối nàng tuỳ ý đắp một cái chăn, ống quần trống không, lộ ra mắt cá chân mảnh khảnh, chân trần đắm chìm trong ánh nắng mặt trời, mu bàn chân trắng nõn in hằn mạch máu xanh.
( mọi người có thấy tác giả miêu tả vẻ đẹp của Ling Ling Kwong từ đầu đến chân đều rất kỹ không. Đều lấy góc nhìn của Orm mà diễn tả đấy nhé.^^)
Khi làn gió thu đến, chiếc ghế bập bênh đung đưa qua lại nhẹ nhàng.
Ling Ling Kwong với tư thế lười biếng cùng thả lỏng.
Khối Rubik với những khối màu hỗn loạn nhanh chóng được sắp xếp gọn gàng trong tay nàng, Ling Ling Kwong híp mắt nhìn ánh mặt trời, và ngay sau đó đem khối Rubik làm rối loạn lên.
Orm bước đến ban công, khi đi ngang qua Ling Ling Kwong, hai người im lặng nhìn nhau.
Ling Ling Kwogn chuyển từ tư thế nằm sang ngồi.
Orm dựa vào lan can trên ban công, nhìn Ling Ling Kwong chơi khối Rubik.
Ling Ling Kwong dùng ngón tay xoay khối Rubik một cách linh hoạt, ánh sáng lập loè giữa các ngón tay dần thu hút sự chú ý của Orm
Ling Ling Kwong đeo một chiếc nhẫn ở ngón áp út, ngày hôm qua Orm không có nhìn kỹ, đến bây giờ cô mới phát hiện mặt nhẫn hình như là miêu trảo ( móng mèo), trên đó có khảm một ít hồng ngọc tinh xảo, hình dáng tinh tú lại còn rất giản dị.
Ling Ling Kwong dừng động tác lại, có thể là chưa đến một phút, và khối Rubik lại lần nữa được hoàn thành.
Orm:\”…..Tại sao cô có thể dễ dàng hoàn thành nhanh như vậy?\”
Trước đây, cô vật lộn từ chiều đến tối, làm đến đầu óc choáng váng, nhưng mà không có kết quả gì, càng làm càng loạn.
Ling Ling Kwong:\”Có công thức, cũng không khó.\”
Orm\”……\”
Không khó:)