Orm xuống xe trước một con phố, dọc theo vỉa hè đi bộ về nhà.
Ban ngày trời có mưa, ban đêm gió có chút lạnh, mùa thu ở thành phố G dần dần càng dày.
Đi ngang qua cửa hàng trái cây, Orm đi vào chọn mua một túi táo.
Có một con mèo Ragdoll giống như quả cầu tuyết nằm trên quầy thu ngân, khi tính tiền Orm cứ nhìn chằm chằm vào nó. Người bán hàng nhìn thấy ánh mắt của Orm dán vào con mèo, liền hào phóng mời cô chạm vào con mèo:
\”Tính tình nó thật sự rất ngoan, nếu thích có thể chạm vào nó.\”
\”Có thể chứ…\” Orm có chút động tâm đưa tay ra sờ vào lỗ tai nó. Mèo Ragdoll lười biếng búng búng lỗ tai.
Mèo là sinh vật thật là đáng yêu.
Orm lại sờ đầu nó thêm vài lần, mèo Ragdoll nheo mắt thoải mái, ngẩng đầu lên ngửi ngửi ngón tay của Orm
Tranh thủ lúc cửa hàng trái cây đang rảnh rỗi, Orm ở lại một lúc, sau đó có một dòng người nối liền không đứt tại quầy thanh toán, vì vậy cô cảm ơn quản lý cửa hàng, mang theo táo rời đi.
Đẩy cửa kính ra, cách đó vài bước có một chiếc ô tô đậu ở ven đường, cửa sổ phía sau từ từ hạ xuống.
Đèn đường nhất định là quá sáng, nếu không thì tại sao chỉ trong nháy mắt Orm lại nhìn thấy Ling Ling Kwong trên xe?
Ling Ling Kwong mỉm cười nói: \”Orm\”
Tay trái Orm cầm theo một cái ô, tay phải xách theo túi táo đi về phía Ling Ling Kwong, vừa đi vừa quay lại nhìn về phía cửa hàng trái cây, ở hướng này có thể nhìn thấy rõ quầy thu ngân. Ling Ling Kwong đã ở nơi này bao lâu rồi? Bộ dáng của mình khi chơi với con mèo có chút ấu trĩ lắm phải không?
……
Ling Ling Kwong: \”Mua trái cây sao?\”
Orm ghé vào bên cạnh xe: \”Mua mấy quả táo.\”
Ling Ling Kwong: \”Có muốn lên không?\”
Orm từ cửa sổ nhìn vào. Tài xế lái xe hôm nay là Lạc Minh Thượng. Lạc Minh Thượng bắt gặp ánh mắt của Orm trong gương chiếu hậu, thoáng chốc giật mình:
\” Phu nhân, chào buổi tối.\”
Orm cùng Ling Ling Kwong đã kết hôn được hơn ba năm. Đây là lần đầu tiên Lạch Minh Thượng gọi cô là \” Phu nhân\”.
Orm tự hỏi trong lòng, nhưng Ling Ling Kwong không để lộ ra điều gì bất thường với cách xưng hô như vậy, vì vậy cô cũng không làm ầm ĩ lên, bình tĩnh chào anh ta: \” Chào buổi tối.\”
Nói với Ling Ling Kwong:\”Cũng đã đến cửa tiểu khu, tôi đi bộ vào là được rồi.\”
Ling Ling Kwong gật đầu: \”Cũng được.\”
Cửa sổ hướng đi lên.
Orm lùi về phía sau, chờ xe rời đi. Không ngờ bánh xe chưa lăn thì cửa xe đã bật mở, đôi chân trắng nõn của nàng bước ra khỏi xe với đôi giày cao gót màu bạc.
Chiếc đế da dê mỏng manh dậm trên nền đất ẩm ướt. Ling Ling Kwong lấy túi táo từ trong tay Khương Từ:
\”Chúng ta cùng nhau đi.\”