Bí Mật Của Chúng Ta [Lingorm] [Chuyển Ver] – CHỊ MUỐN GẶP ĐƯỢC EM SỚM HƠN – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Bí Mật Của Chúng Ta [Lingorm] [Chuyển Ver] - CHỊ MUỐN GẶP ĐƯỢC EM SỚM HƠN

Kể từ khi mẹ Kog dọn ra khỏi Ngự Thuỷ Nam Uyển, dì Ninh sống ở đây cũng không còn vui vẻ nữa. Sau khi Ying đi làm, cũng đã đổi nhà cho bà ấy, dì Ninh vui vẻ dọn đi. Nhưng không biết là do công việc quá bận rộn cùng mệt mỏi, hay là do thói quen, thỉnh thoảng Ying vẫn chạy đến Ngự Thuỷ Nam Uyển. Mỗi lần như vậy, dì Ninh cảm thấy đau lòng vì nàng, vì thế lại dọn trở về.

Ling Ling Kwong mang theo rượu vang đỏ xuống xe, Orm mở cửa an ninh dưới lầu của tòa nhà, hai người mới bước đến thang máy, vừa lúc gặp được mẹ Koy cùng với dì Ninh đến tiếp đón các nàng.

\”Aizz dô! Đến ăn cơm là tốt rồi, còn mang theo cái gì nữa!\” Dì Ninh nhiệt tình kéo Orm vào thang máy, trên mặt tươi cười nói với Ling Ling Kwong

\”Dì cũng không giỏi nấu ăn, Ling Ling, nếu con ăn không ngon hoặc không thể ăn, nhất định phải nói với dì, lần sau dì sẽ cải thiện. \”

Mẹ Koy đi theo phía sau nói: \”Ling Ling chưa từng đến nơi này phải không. Trước đây mẹ và nong Orm cũng đã sống ở đây, chính là tầng 5, Dì Ninh của các con sống ở phía đối diện.\”

Bốn người vô cùng náo nhiệt, lên đến tầng 5. Vừa ra khỏi thang máy, Ling Ling Kwong liền quay đầu lại nhìn cánh cửa đang đóng chặt đối diện với nhà của dì Ninh

Mẹ Koy: \”Sau khi bọn ta chuyển đi, liền bán căn nhà này. Đối phương rất lịch sự, là giáo thụ hay gì đấy, lúc ấy còn tặng nong Orm một bộ sách.\”

\”Lâm giáo thụ, là người rất hiền hoà, nhắc đến mới nhớ, cũng đã nhiều năm rồi không gặp lại cậu ta, căn nhà này bỏ trống, không thấy có ai vào cả.\” Dì Ninh lấy ra dép lê mang ở nhà vừa mới chuẩn bị, đưa cho hai người đổi.

Ling Ling Kwong thay dép bước vào nhà, căn nhà không quá lớn, có hai phòng ngủ và hai đại sảnh, diện tích thực tế có thể chưa đến 90 mét vuông, nhưng trang trí rất ấm áp, mọi thứ đều được quét dọn sạch sẽ không tì vết.

Orm đã không trở lại nơi này kể từ sau khi chuyển nhà, nhìn thoáng qua dường như không có gì thay đổi…. Trong căn nhà này có quá nhiều hồi ức của cô cùng Ying, cho dù đã sớm bình thường trở lại, nhưng trong lúc này đặt mình ở giữa căn phòng vẫn không tránh khỏi cảm xúc ngổn ngang

Dì Ninh đặt đĩa trái cây lên bàn trà trong phòng khách:

\”Nong Orm, con ngồi ở đây cùng với Ling Ling, còn một nồi canh trong bếp rất nhanh sẽ xong ngay.\”

Giọng của mẹ Koy vọng ra từ phòng bếp:

\”Yinh đâu? bà gọi điện thoại hỏi Ying thử xem, khi nào sẽ đến?\”

Dì Ninh: \”Sắp đến rồi. Vừa rối tôi đã gọi điện thoại cho con bé, nói là đã ra khỏi công ty.\”

Mẹ Koy:\”Cũng không cần vội, chúng ta chờ con bé đến rồi mới ăn cơm.\”

Dì Ninh \”À\” một tiếng, đột nhiên nhớ đến cái gì đó, lau tay trên tạp dề, xoay người đi vào phòng.

Orm vẫn còn đứng tại chỗ, Ling Ling Kwong quay đầu lại:

\”Orm?\”

Orm thu hồi suy nghĩ: \”Chúng ta đến đây ngồi xuống đi.\”

Hai người ngồi xuống ghế sô pha, dì Ninh cầm một quyển album ảnh đi đến:

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.