Mưa xuân kéo dài suốt tháng ba, đến cuối tháng Ying xảy ra tai nạn xe hơi. Quá trình này rất nguy hiểm, một người bị bệnh tâm thần lái xe đuổi theo của nàng, rồi đâm vào trên dọc đường đi.
Rất may lúc đó là sáng sớm, trên giao lộ ít xe cộ qua lại, không có người đi đường, cho nên không có tạo thành thương vong lớn hơn.
\”Dì Ninh của con đang lo sợ………\” mẹ Koy cố tình đé thấp giọng nói với Orm
\”Sợ là gia đình Sawanu bên kia gây ra. Gần đây hành động của Ying quá nhanh. Lần trước có trộm tiến vào nhà, có thể đoán được tám chín phần là nhà Sawanu đang cảnh cáo con bé. \”
Từ trước đến nay nhà Sawanu cũng không phải là ngọn đèn cạn dầu, tự nhiên cũng sẽ không ngồi một chỗ chờ chết, loại thủ đoạn thô bạo này quả thật rất giống như phong cách của bà ấy.
Mẹ Koy thở dài: \”Ying còn cùng bà ấy đánh nhau.\”
Ying hôn mê nằm trong phòng ICU hai ngày, mới có thể chuyển đến phòng bệnh bình thường. Dì Ninh vừa sợ hãi vừa lo lắng, không yên tâm để cho người khác chăm sóc Ying, bà ấy nhanh chóng trở nên tiều tuỵ sau khi chăm sóc cho Ying
\”Dì Ninh.\” Cửa phòng bệnh khép hờ, Orm nâng ngón tay gõ cửa.
\”Nong Orm\” dì Ninh đi tới mở cánh cửa ra, vẻ mặt rất mệt mỏi: \”Con đến rồi.\”
Orm:\”Hiện tại chị Ying vẫn ổn chứ?\”
\”Vẫn ổn, hiện tại đã tỉnh.\” Dì Ninh lùi lại, để Orm vào cửa.
Ying nằm ở trên giường bệnh nghe được cuộc nói chuyện của hai người, liền chuyển động tròng mắt nhìn về phía Orm
Orm đặt chiếc ô trên hành lang ở bên ngoài phòng bệnh, sau đó mới đi vào. Dì Ninh đi trước hai bước đến bên giường, Ying nói với dì Ninh: \”Mẹ, lau mặt lại cho con.\”
Não bộ cùng với tay chân của nàng bị thương ở các mức độ khác nhau, cả người vô cùng yếu ớt, giọng nói nhẹ như muỗi kêu. Orm hiểu nàng không muốn thôi lôi trước mặt người khác, vì thế chủ động quay lưng đi.
Dì Ninh lau mặt cho Ying, cẩn thận sửa sang lại quần áo tóc tai cho nàng, Ying nói:
\”Con muốn một mình nói chuyện với nong Orm\”
\”Được rồi, bây giờ mẹ sẽ ra ngoài.\” Dì Ninh kéo chăn bông cho Ying, nói với Orm
\”Nong Orm, giúp dì chăm sóc Ying một lát.\”
Orm gật đầu: \”Có con ở đây, dì Ninh cứ yên tâm.\”
Dì Ninh mở cửa phòng bệnh đi ra ngoài.
Ying: \”Bên ngoài trời mưa sao? Nong Orm, góc áo của em ướt rồi.\”
Orm nhìn về phía góc áo, có lẽ là do vô tình dính hạt mưa khi đóng ô lại. Cô ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường và nói:
\”Ngoài trời đang mưa, chỉ là không lớn\”
Ying: \”Thời điểm chị bất tỉnh, luôn nghe thấy có tiếng sấm. Nong Orm, em còn sợ tiếng sấm không?\”
Orm: \”Không còn sợ nữa.\”
Một làn gió mang theo hơi ẩm từ ngoài cửa sổ thổi qua khe cửa, Ying nhìn chằm chằm Orm, hốc mắt dần dần hiện lên nước mắt: